|
Nhánh Sông Phiền Muộn - Thơ: Cát
Biển - Nhạc: Nguyễn Thiện Doãn - Feb 20, 2003
Mặt trời hồng ngủ ngang đồi núi.
Bầy chim non ngưng hót trên cây. Người ghé ta rừng không đợi
tuổi. Người đi xa gió kéo giăng mây. Đời muộn phiền dòng sông rẽ
nhánh. Và sương mai thắm ướt tim khô. Vàng ngất ngây rừng im
nhịp thở. Vùng dư âm khép tiếng cung đàn. Hãy cứ buông tay chiếc
lá vàng. Hãy tiễn đưa đời chiếc khúc ly tan. Hãy cố quên giây
phút ngỡ ngàng. Chớ luyến lưu tình đã phai tàn. Hãy ngắt đóa sầu
đau năm tháng. Nghe vụn vỡ ánh trăng vàng. Người bên kia bờ sông
xa thẳm. Mãi nhớ người ta chờ tay ấm. Mơ tiếng cười ru hồn bừng
say. Mãi nhớ người nhánh sầu chia sông.
Lá
Rơi - Nhạc và lời:
Nguyễn Thiện Doãn - July 29, 2004
Lá rơi, lá rơi bên thềm. Từng chiếc
lá thoáng bay trong chiều mưa. Dáng em gầy xa khuất trong chiều
thu. Tiếc thương, tiếc thương cuộc tình. Còn mãi nhớ phút giây
như thần tiên. Ái ân nào trao gởi để rồi chia phôi. Làn gió nỡ
cuốn tới tấp. Giọt mưa, mưa rơi không ngừng. Tình như miên man
vỡ tan. Lòng nghe buồn tê tái. Chạnh nhớ dĩ vãng thưở ấy vòng
tay ôm nhau say nồng, Nụ hôn xưa kia ngất ngây giờ đây buồn tái
tê. Mai về bên ấy có gì vui ! xin người gởi nhắn đôi câu. Gởi
chút hương yêu qua làn gió. Gởi môi hôn qua giấc mộng. Gởi tình
anh theo mây trôi viễn du, vào nghìn thu.
Rẽ Buồn Xuống Mênh Mông – Thơ:
Nguyên Khoa – Nhạc: Nguyễn Thiện Doãn - Jan 29, 2004
Tình yêu như lá đánh thức dĩ vãng
xua đi mùa đông. Người đi như gió, gió cũng có lúc không yêu
cuộc đời. Những ngày đã qua gió mang mây đi xa, mộng chìm biển
khơi. Lòng ta như đá nằm trong trái đất lún sâu thời gian. Ngàn
sau ánh nắng thắp sáng trong ta những nỗi hờn qua. Sẽ vì có em
nâng niu đôi tay êm, dấu môi đau ngọt mềm. Bây giờ đầu tháng
Năm, xuân qua tay mong chờ, bước chân âm thầm đếm. Em, bước
chân dầm hoang chấn rung hồn ta, xót xa địa nguồn. Lòng ta dù
đã biết mấy khốn khó cũng mong ngày vui. Em ơi ! xin đừng rẽ
buồn xuống mênh mông.
Bước Chân Hành Giả - Thơ: Trường
Ðinh - Nhạc : Nguyễn Thiện Doãn – Feb 12, 2004
Ðóa
thực tại hư không. Ta sát na cẩn trọng. Vi tế bước chân mình.
Khi hơi thở vào ra là rừng hoa nở nhịp. Ta đang tìm thấy là ta
đang trở về, về nơi ta sẽ đến. Ngay phút giây nầy trong lưới tâm
thăm thẳm vọng lại trong ta lời sóng biển xa xăm. Tiếng gọi linh
hồn mình còn đó. Hỡi câu kinh vang rền mây gió. Ðêm ngắn như lời
tâm tư niệm xứ. Dư âm về theo tiếng mõ xưa. Trong đêm mưa bình
an đến, bình an về từ thênh thang kiếp đời tuổi dại. Gió sương
kia, trên từng kẽ lá còn đong đưa phù du dài. Ta xin cúi đầu bái
tạ lời tri ân. Lần nữa trong ta lòng biết ơn vô tận giữa cuộc
đời, con người, và chính ta. Ðạo nhân già bàn chân hoa lá dưới
ánh trăng ngà tiêu giao rong buổi ta bà, soi giòng vô ngã, ngắm
hoa ưu đàm.
Hạnh Phúc Trao Em
– Thơ: Việt Hải -
Nhạc: Nguyễn Thiện Doãn – Mar 06, 2004
Tôi quen em mùa thu. Paris giăng
sương mù. Em bảo tôi khẽ lạnh. Cầm tay, em quyến luyến. Xao
xuyến bờ môi xinh. Nhìn em trong tà áo màu xanh lam da trời xinh
đôi má hồng ngây. Nhấp ly rượu vang nồng, tình dâng kín hồn tôi.
Ghé sang bờ sông Seine, tôi trao em nụ hôn. Phút giây cùng bên
người, bờ môi ấm cùng trao. Lãng du tình trong mơ, mộng đời cánh
hoa cười. Nầy em hạnh phúc ta trao. Tình yêu chợt thoáng hôm
nao. Ði bên bờ sông Seine hôn sương mù Paris. Niềm vui ngày
tháng xôn xao. Lặng nghe làn gió êm ru. Quen nhau bờ sông Seine.
Ta yêu em từ Paris.
Như Khói Như Sương – Thơ: Mạc
Phương Ðình - Nhạc: Nguyễn Thiện Doãn – Jun 25, 2005
Ngày ta đi vầng trăng quay trở lại.
Dấu chân mờ trên cát khóc mùa đông. Con chim sáo quay về vùng
gió bụi để màu trăng che khuất ngõ tương phùng. Từng sợi tóc trở
mình trên gối lẻ. Chiếu chăn buồn ôm nỗi nhớ mênh mông. Em là
nửa mùa xuân ta đã lỡ. Phấn hương xa còn lại nét môi hồng. Ngày
ta đi hàng cây nghiêng bóng rũ. Bàn tay em buông chiếc lá trong
chiều. Chiếc lá nhỏ theo dòng sông yên lặng trôi lạnh lùng qua
ngõ vắng. Xin đừng nhắc lời tình xưa. Dòng sông nào trôi giạt
bến hương yêu. Bờ sương khói một lần ai phủ xuống, mà dòng đời
kỷ niệm vẫn trôi theo.
Khỏa Thân Ðêm
- Thơ: Bút Âm - Nhạc: Nguyễn Thiện Doãn - Jul 29, 2003
Gập người núi đợi. Đêm mềm môi say.
Giòng sông dậy sóng. Ướt từng kẽ tay. Cào rách thân đêm, dạng
hồn rơi bóng. Ướt vành môi, nuốt trôi vạn lời. Giòng chảy ta ôm
em gộp hơi, dập dồn. Tay níu kéo phần gối trắng mềm. Một say ta
chốc thêm đêm vắng. Khe hồn hở, vách thân em cháy, cháy. Ừ !
khói đêm thầm đốt, trăm nhánh chảy về sông. Đêm bất động, lặng
nghe hồn thơ vỡ. Người xa em nỗi nhớ đến tận cùng. Tay úp mặt lệ
tràn qua khe hở. Chảy thành giòng trăm nhánh đổ về sông. Ta
chảy, suối trong nâng hồn bướm. Áp ngực lưng trần mỏi đôi tay.
Ta chảy, bướm hôn thầm nụ nở. Môi em đầy, ta chết thềm môi em.
Trong Em Là Tuổi Buồn
- Nhạc và
lời: Nguyễn Thiện Doãn – Apr 11, 2005
Tuổi buồn ! Từng bước chân không
còn mong. Lòng miên man hoà thân xác vào thiên nhiên, rồi tan
theo trong không gian chạy trốn thiên đường yêu. Còn đâu ! cùng
khác khao xua niềm đau. Triền miên say dù năm tháng vội ra đi.
Cùng đam mê dư âm xưa nghiệt ngã linh hồn sầu. Tình như thoáng
đau triền miên sầu nhớ. Và giờ đây em cô đơn nỗi niềm riêng
mang. Chờ anh đến đan vòng tay, tình yêu xua tan buồn đau. Dù
cho phút giây ngàn năm hoài mong. Vì nụ hôn em trao anh môi nồng
hương trinh, cùng đêm tối trong lặng im nhìn sao đêm ước mơ xa
vời. Một mình, còn đứng trông khi chiều buông. Chờ trăng soi,
chờ anh đến cùng đam mê. Người yêu ơi khi chia tay lệ thấm sâu
một đời. Sóng vỗ sóng, giạt trôi tháng năm buồn qua. Hằn trên
phiến đá loài rong rêu cuồng điên. Xin đừng quên tình em thầm
lặng trao. Và thời gian là dư âm trong lòng nhau.
Chỉ Là Giấc Mơ - Nhạc và lời:
Nguyễn Thiện Doãn - 2005
Chiều xuống không còn nắng lên, màu
nhớ nhung vương đầy thềm. Màn đêm về vây kín, không gian hoài
mong kỷ niệm buồn. Tôi bước đi mong tìm dĩ vãng, ôm tình say
sưa, tắm dòng sương đêm. Như ngất ngây chan hoà ký ức mưa buồn
rơi, lòng chơi vơi. Nhớ kỷ niệm buồn! Một thưở yêu dại cuồng.
Lòng cố quên mà sao càng nhớ thêm! Cạn chén say nào ngờ tình còn
đâu! Ðắm trong vực sầu tìm lãng quên tình xưa! Con tim không lừa
dối, tình xua tay bởi vì ai! Còn nhớ môi mềm tóc mây và chiếc
hôn trong vội vàng. Màn đêm về vây kín, nhìn ánh trăng càng nhớ
thêm!
Buồn Vu Vơ
- Nhạc và lời: Nguyễn Thiện
Doãn – Jul 31, 2004
Em ra
đi như làn gió thoảng, như mùa thu qua muộn màng. Chiều nay trên
biển vắng, mình tôi ngồi nhìn con sóng trôi xa. Bao năm qua âm
thầm nhớ nhung. Vui buồn kia riêng mình tôi. Ngày em theo người
ấy, mình tôi ngồi buồn vu vơ. Buồn vu vơ, áh – hah. Buồn vu vơ.
Tuổi xuân qua, ngày đôi ta chung trường chờ em sang hàng cây
nghiêng bóng cười. Sợi tóc mây nào bay, đời rẽ đôi từ đây. Còn
lại chăng những dư âm hoài mong mãi. Tôi lang thang mong tìm cố
nhân, nghe hàng thông reo kỷ niệm. Chiều nay trên biển vắng,
mình tôi ngồi buồn vu vơ.
Ðà-Nẵng Ơi – Thơ: Mỹ Khê Huỳnh Tấn Lực - Nhạc: Nguyễn Thiện
Doãn – Apr 30, 1998
Ðà-Nẵng
ơi! Ðà-Nẵng ơi! Ðà-Nẵng ơi! Núi Ngũ-Hành Sơn tay níu mây trời.
Bạch-Ðằng gió chiều nhẹ nhàng sóng đưa. Ai về Ðà-Nẵng cho ta
nhắn. Gởi một tình thương nhớ quê nhà. Nhớ cô con gái chợ Hàn
hoa. Cô lái đòn năm xưa còn đó, anh khách lạ bây chừ ở đâu. Nhìn
Ðà thành duyên dáng xinh xinh. thuyền tình yêu ghé bến sông Hàn.
Sóng tình lã lơi Thanh-Bình ghen. Biển Trung-Hoa say mê vỗ sóng.
Núi Sơn-Trà vang vọng chim ca. Ðà-Nẵng ơi! Ngàn dặm ngậm ngùi.
Xa quê hương hoài nhớ một đời. Nhìn phi trường giọt lệ trào
dâng. Trùng dương khuất bóng, đời lưu lạc. Ðà-Nẵng ơi! Ngàn đời
nhớ thương. (Ðà-Nẵng ơi! Ðà-Nẵng ơi! Ðà-Nẵng ơi! Núi Ngũ-Hành
Sơn tay níu mây trời. Bạch-Ðằng gió chiều nhẹ nhàng sóng đưa. )
Chiếc cầu Ðà-Lách xưa duyên dáng. Nhịp nhàng trao duyên với Ðô
thành. Nhớ Nam-Ô sóng thở từng hơi. Hương gió chiều xanh lơ dòng
nước. Lưu luyến tình trên biển Mỹ-Khê. Ðường Bạch-Ðằng đưa bước
chân anh. Dìu em đi gió mát trăng thanh. Nhớ đèo Hải-Vân mây
trời xanh. Ngũ-Hành-Sơn danh lam thắng cảnh đưa em vào thăm động
Chân-Không. Ðà-Nẵng ơi! Người đẹp tuyệt vời. Cho ta yêu từ lúc
chào đời. Giọng ru hời của mẹ à ơi. Ðàn con mấy đứa còn mong
đợi. Ðà-Nẵng ơi! Ngàn đời nhớ thương.
Có
–
Thơ: Cát Biển - Nhạc: Nguyễn Thiện Doãn – Jun 17, 2004
Có mây
hồng trao hương đêm mơ. Có quanh co phút tối đợi chờ. Có sông
sâu bến bờ thao thức. Có thần tiên tuổi dại khờ. Có nụ cười len
trong ngây thơ. Có mưa ngâu ngăn trở đôi bờ. Có lúa ngô giỡn đùa
gió mát. Có cả đình cung khép cổng thờ. Mấy mùa đã qua mãi còn
thiết tha. Lòng ai âm vang kỷ niệm xưa, một thưở có em bên đời.
Có tháp ngà treo cao mây xanh. Có chim vui hót rộn trên cành. Có
diều cao ngất hồn trai trẻ. Có hoàng hôn vó ngựa đời. Có đêm dài
miên mang khôn nguôi. Có đêm trăng mộng gởi ven đồi. Có lệ
tuông, lệ mùa sung sướng. Có tiếng cười rộn cuối nẻo đường.
phiền muộn
12 Tình khúc Nguyễn Thiện Doãn
|