|

|
|
Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khoẻ có tính cách tổng quát.
Cho các vấn đề cụ thể, chi tiết, của từng bệnh nhân, xin liên lạc trực tiếp
với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp.
Đôi điều
về viêm gan B
Hỏi: Chồng sắp cưới của em bị viêm gan siêu vi B, như vậy em có cần
chích ngừa viêm gan B hay không? Chúng em sẽ sống chung với gia đình bên nhà
em, như vậy những người trong nhà có cần chích ngừa hay không? Có cách nào
để chữa trị bệnh viêm gan B cho chồng em hay không? Phải chích thuốc hay
uống thuốc? Hết bao lâu? Nếu không chữa thì có nguy hiểm lắm không? (VL)
Tôi đã chích viêm gan B mũi đầu tiên, sau đó đi xa nên quên không kịp chích
hai mũi sau, bây giờ đã bảy tháng rồi, có cần chích lại từ đầu hay không hay
chỉ tiếp tục chích hai mũi còn lại? (Tâm)
Tôi đã có chích ngừa viêm gan B lâu lắm rồi, nhưng sao thử máu bác sĩ nói là
không có miễn dịch, vậy phải làm sao? Chích ngừa một lần là đủ cho suốt đời
hay cần phải lập lại nhiều lần? Nếu như vậy thì bao lâu phải chích một lần?
Làm sao để biết chắc là chích ngừa có hiệu quả? (Cung)
Tôi có người thân đã bị viêm gan B mà không biết, lại đi chích ngừa. Như vậy
có nguy hiểm gì hay không? (Bui)
Đáp
Những ai cần chích ngừa viêm gan B?
Nếu chồng bị viêm gan B mà mình chưa bị thì chắc chắn là mình cần phải chích
ngừa viêm gan B. Điều cần chú ý ở đây là mình chỉ cần chích khi mình chưa bị
nhiễm hoặc cơ thể chưa có miễn nhiễm với viêm gan B. Có rất nhiều loại kháng
thể và kháng nguyên của virus viêm gan B, nhưng hiện nay, đầu tiên, thường
thường bác sĩ chỉ cần thử hai loại kháng thể và kháng nguyên có liên quan
đến tình trạng miễn nhiễm (HBsAb và HBsAg), nếu âm tính thì có thể chích
ngừa.
Khi chích ngừa, phải chích nhiều mũi, do đó trong lúc chờ đợi cơ thể có miễn
nhiễm, VL cần phải áp dụng các phương pháp chống lây bệnh khác, quan trọng
nhất là luôn luôn dùng bao cao su (condom) mỗi khi giao hợptránh tiếp xúc
với máu của người bệnh như là dùng chung bàn chải đánh răng (chảy máu lợi có
thể dính vào bàn chải và lây qua người khác), lưởi lam…
Ngoài
ra, ăn uống chung, nằm chung, dùng chung bàn cầu tiêu, các tiếp xúc hàng
ngày không có liên quan đến máu và giao hợp đều không làm cho bệnh viêm gan
B lan truyền.
Do đó, đầu tiên VL cần đi bác sĩ thử máu để xem mình đã có miễn nhiễm hoặc
đã có bị viêm gan B hay chưa để biết có cần chích ngừa hay không.
Còn những người khác trong gia đình có cần chích ngừa hay không? Vì ở chung
nhà sẽ có một nguy cơ nhỏ sẽ có thể đôi khi tình cờ dùng chung các vật dụng
có thể dính máu như bàn chải răng, dao lam…, nên cẩn thận nhất là nên chích
ngừa.
Nói chung, cho tới nay, những người trong các nhóm sau đây cần chích ngừa
viêm gan B:
Tất
cả các trẻ sơ sinh
Trẻ sơ sinh từ một người mẹ đã bị viêm gan B (có kháng nguyên HBsAg dương
tính) cần chích ngừa trong vòng 12 tiếng đồng hồ từ lúc sanh và cần chích cả
kháng thể chống lại viêm gan B
Những trẻ đã không được chích ngừa viêm gan B ngay từ lúc mới sanh, mà tuổi
dưới mười tám cũng cần chích ngừa (catch up). Nếu không có bảo hiểm, các trẻ
này có thể được thuốc chích miễn phí qua các chương trình VFC (Vaccines For
Children) ở các phòng mạch bác sĩ có tham gia chương trình này. (Trong tương
lai, sau khi đã đuổi kịp lứa tuổi này, tuổi cần chích có thể sẽ được nới
rộng ra hơn)
Những người trong nhóm được coi là có nguy cơ cao bị nhiễm viêm gan B:
Những người có nhiều bạn tình (multiple sex partners), những người có giao
hợp với người đồng phái tính (homosexual or bisexual males)
Những người có tiếp xúc ở chung nhà với người bị nhiễm viêm gan B (household
contact of patients with hepatitis B), đặc biệt là nếu có tiếp xúc về tình
dục
Những người chích xì ke ma tuý
Các nhân viên y tế (vì những người này có thể phải tiếp xúc với máu trong
công việc hàng ngày)
Các bệnh nhân cần phải lọc máu lâu dài, các bệnh nhân cần phải được truyền
máu hay các sản phẩm từ máu cũng cần phải được chủng ngừa viêm gan B
Nếu đã bị bệnh hoặc đã có miễn nhiễm rồi mà không biết thì chích ngừa có
nguy hiểm không?
Trước khi chích ngừa, như nói trên, bất cứ ai cũng nên thử máu xem mình có
cần chích hay không. Thường thường, đơn giản nhất, bác sĩ sẽ xét nghiệm về
tình trạng nhiễm bệnh hoặc miễn nhiễm của mình bằng hai xét nghiệm viêm gan
B đơn giản và tương đối rẽ tiền là HBsAb và HBsAg, nếu âm tính thì nên
chích.
Nếu đã bị bệnh hoặc có miễn nhiễm rồi mà không biết thì (cho tới nay, người
ta thấy) chích cũng không có hại gì, chỉ tốn tiền vô ích.
Do đó, nếu biết chắc chắn là mình không bị bệnh và chưa có miễn nhiễm (hoặc
không sợ tốn tiền) thì chích luôn cũng không sao.
Cần phải chích bao nhiêu mũi?
Hiện nay ở Hoa Kỳ, có hai thuốc chích ngừa viêm gan B đang được cho phép xử
dụng là Engerix-B và Recombivax HB. Với cả hai thuốc, tuy liều khác nhau,
nhưng số lần chích đều là ba lần:
lần thứ nhất,
lần thứ nhì sau một đến hai tháng, và
lần thứ ba vào tháng thứ sáu đến tháng thứ mười hai.
Hai loại thuốc này có thể thay thế lẫn nhau.
Ở thiếu niên từ 11 đến 15 tuổi, có thể có một chọn lựa khác là chỉ chích hai
lần Recombivax HB cách nhau bốn đến sáu tháng.
Nếu quên chích mũi thứ hai hoặc thứ ba thì phải làm sao?
Nếu quên mũi thứ hai dưới ba tháng, có thể chích mũi thứ hai và thứ ba như
bình thường (như đã kể trên). Nếu quên từ sáu tháng trở lên thì chắc chắn là
phải chích lại từ đầu cả ba mũi.
Nếu quên mũi thứ ba dưới một năm, thì có thể chỉ cần chích mũi thứ ba. Ngoài
ra, cần phải chích lại từ đầu.
Như vậy là (ông hay cô?) Tâm cần phải chích lại từ đầu, vì đã quên mũi thứ
hai trên sáu tháng.
Thân mến,
Bác sĩ Nguyễn Trần Hoàng
(Còn tiếp kỳ sau)
Đôi điều về viêm gan B
(tiếp theo kỳ trước)
Hỏi: Chồng sắp cưới của em bị viêm gan B, như vậy em có cần chích
ngừa viêm gan B hay không? Chúng em sẽ sống chung với gia đình bên nhà em,
như vậy những người trong nhà có cần chích ngừa hay không? Có cách nào để
chữa trị bệnh viêm gan B cho chồng em hay không? Phải chích thuốc hay uống
thuốc? Hết bao lâu? Nếu không chữa thì có nguy hiểm lắm không? (VL)
Tôi đã chích viêm gan B mũi đầu tiên, sau đó đi xa nên quên không kịp chích
hai mũi sau, bây giờ đã bảy tháng rồi, có cần chích lại từ đầu hay không hay
chỉ tiếp tục chích hai mũi còn lại? (Tâm)
Tôi đã có chích ngừa viêm gan B lâu lắm rồi, nhưng sao thử máu bác sĩ nói là
không có miễn dịch, vậy phải làm sao? Tỉ lệ hiệu quả của thuốc ngừa có cao
không? Chích ngừa một lần là đủ cho suốt đời hay cần phải lập lại nhiều lần?
Nếu như vậy thì bao lâu phải chích một lần? Làm sao để biết chắc là chích
ngừa có hiệu quả? (Cung)
Tôi có người thân đã bị viêm gan B mà không biết, lại đi chích ngừa. Như vậy
có nguy hiểm gì hay không? (Bui)
Đáp:
Làm sao để biết chắc chích ngừa có hiệu quả hay không?
Cách đơn giản để biết chích ngừa viêm gan B có hiệu quả hay không, là thử
kháng thể của cơ thể đối với loại kháng nguyên bề mặt của viêm gan B, HBsAb
(cơ thể con người tạo ra nhiều loại kháng thể khác nhau nhằm chống lại các
thành phần khác nhau của virus viêm gan B, như phần lõi –core-, phần bề mặt
–surface-, vân vân. Trong từ HBsAb,
HB là viết tắt của Hepatitis B –viêm gan B-,
s là chữ đầu của surface,
Ab là viết tắt của Antibody-kháng thể-).
Cho tới nay, nếu mức kháng thể HBsAb này cao hơn 10 IU/L, thì bệnh nhân được
coi như đã có đề kháng với viêm gan B. Con số này dựa trên một nghiên cứu
trên 773 người, được thực hiên vào các năm 1980s, tỉ lệ bị viêm gan cấp đã
tăng gấp bảy lần khi mức kháng thể HBsAb giảm xuống dưới mức 10 IU/L .
Chích ngừa có hiệu quả bao nhiêu phần trăm?
Dùng mức 10 IU/L của HBsAb để xác định xem người chích có miễn dịch hay
chưa, thì nói chung 95 phần trăm người lớn mạnh khoẻ sẽ có miễn dịch sau khi
chích đủ ba mũi. Tỉ lệ đạt được miễn dịch sau khi chích giảm đi khi tuổi
càng cao, đến mức 86 phần trăm ở tuổi tứ tuần (lứa tuổi bốn mươi), và đến
lứa tuổi sáu mươi, tỉ lệ này chỉ còn 47 phần trăm. Tỉ lệ đáp ứng với thuốc
chủng ngừa viêm gan B cũng giảm đi đôi chút ở người mập, hút thuốc và đàn
ông.
Tỉ lệ đáp ứng với thuốc chủng giảm đi một cách đáng kể ở những bệnh nhân bị
xơ gan, suy thận mạn tính (chronic renal failure), những người được cấy ghép
các bộ phận cơ thể (organ transplant recipients) và những người bị suy giảm
miễn dịch. Ở những bệnh nhân lọc máu kinh niên (chronic hemodialysis), tỉ lệ
đáp ứng với thuốc chủng chỉ có khoảng 50 đến 60 phần trăm. Dù vậy, khi so
sánh với những bệnh nhân lọc máu kinh niên không được chích ngừa, nguy cơ bị
nhiễm viêm gan B ở những người được chích ngừa cũng giảm đi đến 70 phần
trăm.
Sau khi chích ngừa có cần phải kiểm tra sự hiệu quả của thuốc ngừa hay
không? Thử như thế nào?
Ở người mạnh khoẻ và trẻ, nói chung, không cần thiết lắm phải kiểm tra hiệu
quả của thuốc chủng sau khi chích, vì tỉ lệ đáp ứng với thuốc lên đến 95
phần trăm. Các trường hợp cần phải kiểm tra là ở các nhân viên y tế (phải
tiếp xúc với máu hàng ngày nên có nguy cơ cao), các bệnh nhân lọc máu, cũng
như những người có nguy cơ cao bị nhiễm virus viêm gan B hoặc có tỉ lệ đáp
ứng với thuốc thấp (như đã trình bày ở các câu hỏi trên).
Kiểm tra hiệu quả thường nên được thực hiện một hoặc hai tháng sau khi chích
ngừa đủ ba mũi (trừ trường hợp các bé sinh bỡi mẹ bị đã bị nhiễm viêm gan B,
thì thử ở tuổi từ 9 đến 15 tháng). Bằng cách thử mức HBsAb như nói trên.
Những người khi kiểm tra mà thấy chưa có miễn dịch thì nên chích một đợt thứ
hai (cũng ba mũi). Theo một số nghiên cứu, những người cần chích đợt hai có
tỉ lệ đáp ứng với thuốc từ 50 đến 70 phần trăm. Sau đợt chích thứ hai, nên
thử lại xem mình đã có miễn dịch hay chưa.
Bao nhiêu lâu thì cần chích ngừa lại viêm gan B?
Mức độ kháng thể chống với viêm gan B thường giảm theo thời gian, tuy nhiên
nhiều nghiên cứu cho thấy dù khi mức độ kháng thể đã giảm xuống, tỉ lệ người
đã chích ngừa bị nhiễm viêm gan B rất thấp, và nếu có bị nhiễm cũng nhẹ hơn.
Sự bảo vệ của thuốc có vẽ như có thể kéo dài từ 10 đến 12 năm ở những người
có đáp ứng tốt với thuốc ngay từ đầu (HBsAb trên 100 IU/L). Hiện nay, chưa
có hướng dẫn chính thức bao nhiêu lâu thì nên chích bồi (booster injection)
trừ trường hợp ở những người lọc máu kinh niên thì cần phải kiểm tra mức
HBsAb hàng năm để chích bồi khi HBsAb giảm xuống dưới 10 IU/L (ở những người
mạnh khoẻ khác, chưa có qui định này vì như nói trên, dù mức HBsAb xuống
thấp, có vẽ như cơ thể vẫn có phản ứng tương đối tốt nếu bị nhiễm virus viêm
gan B).
Gần đây, đang có dự định thay đổi lịch chích ngừa để chích bồi viêm gan B ở
những trẻ em đã được chủng ngừa.
Nếu cẩn thận, có lẽ ta nên kiểm tra độ miễn nhiễm sau khi chích, và nếu có
miễn dịch rồi, cứ sau khoảng mười năm thì kiểm tra lại và chích bồi nếu cảm
thấy cần thiết (chỉ tốn tiền thuốc chứ (cho tới nay) không (thấy) hại gì.
Thân mến,
Bác sĩ Nguyễn Trần Hoàng
(Còn tiếp kỳ sau)
Đôi điều về viêm
gan B
(kỳ 3)
Hỏi: Chồng sắp cưới của em bị viêm gan B, như vậy em có cần chích
ngừa viêm gan B hay không? Chúng em sẽ sống chung với gia đình bên nhà em,
như vậy những người trong nhà có cần chích ngừa hay không? Có cách nào để
chữa trị bệnh viêm gan B cho chồng em hay không? Phải chích thuốc hay uống
thuốc? Hết bao lâu? Có tốn nhiều tiền lắm không? Nếu không chữa thì có nguy
hiểm lắm không? (VL)
Tôi đã chích viêm gan B mũi đầu tiên, sau đó đi xa nên quên không kịp chích
hai mũi sau, bây giờ đã bảy tháng rồi, có cần chích lại từ đầu hay không hay
chỉ tiếp tục chích hai mũi còn lại? (Tâm)
Tôi đã có chích ngừa viêm gan B lâu lắm rồi, nhưng sao thử máu bác sĩ nói là
không có miễn dịch, vậy phải làm sao? Tỉ lệ hiệu quả của thuốc ngừa có cao
không? Chích ngừa một lần là đủ cho suốt đời hay cần phải lập lại nhiều lần?
Nếu như vậy thì bao lâu phải chích một lần? Làm sao để biết chắc là chích
ngừa có hiệu quả? (Cung)
Tôi có người thân đã bị viêm gan B mà không biết, lại đi chích ngừa. Như vậy
có nguy hiểm gì hay không? (Bui)
Nghe nói bị viêm gan B thì trước sau gì cũng bị ung thư gan, có đúng không?
Nếu chữa bệnh thì có còn bị ung thư hay không? Khi đã bị rồi, ngoài việc đi
bác sĩ, có cần phải tránh ăn thức ăn gì, cần phải làm gì khác để bệnh ít trở
nặng hay không? (ông Ba)
Tôi có ăn nằm với một người bạn mới rồi mới biết người đó đã bị viêm gan B,
phải làm sao? (T)
Đáp:
Nên làm gì khi vừa mới bị lây
Nếu vừa mới (có thể) bị lây, hoặc qua quan hệ tình dục, hoặc bị kim đâm từ
người đang bị viêm gan B, nên đến bác sĩ càng sớm càng tốt vì cần chích
thuốc ngừa trong vòng 48 tiếng đồng hồ, trễ nhất là trong vòng một tuần.
Trong trường hợp này, người bị lây sẽ cần phải được chích kháng thể viêm gan
B (HBIg) và thuốc ngừa viêm gan B tại hai nơi khác nhau của cơ thể trong
vòng 48 tiếng, trễ lắm là một tuần. Sau một tháng sẽ cần phải chích kháng
thể và thuốc ngừa lần thứ hai, và đến tháng thứ sáu cần mũi ngừa thứ ba.
Nếu có bầu mà đang bị viêm gan B, cần phải báo cho bác sĩ biết (dù rằng
thường thì khi có bầu, các bác sĩ vẫn cho thử xem có bị viêm gan B hay
không). Vì những em bé sinh từ bà mẹ bị viêm gan B (HBsAg dương tính) cần
phải được chích thuốc ngừa và kháng thể trong vòng 12 tiếng đồng hồ từ lúc
sanh. Điều này rất quan trọng, vì tỉ lệ bị viêm gan B mạn tính (chronic) lên
đến 90 phần trăm nếu bị lây lúc mới sinh, trong khi tỉ lệ này khi bị lây lúc
đã lớn chỉ từ hai đến năm phần trăm.
Các biến chứng và dự hậu của viêm gan B
Khi mới bị nhiễm, ta có thể sẽ ở trong giai đoạn cấp tính. Thường thì giai
đoạn này không nguy hiểm, có các triệu chứng như cảm và sẽ tự hết, sau đó
một số sẽ chuyển qua giai đoạn mạn tính (chronic-còn gọi là kinh niên), tỉ
lệ chuyển qua mạn tính phụ thuộc rất nhiều vào tuổi tác lúc bị nhiễm. Tỉ lệ
này là 90 phần trăm ở trẻ sơ sinh, 20 đến 50 phần trăm ở trẻ từ 1 đến 5
tuổi, và dưới 5 phần trăm ở người lớn.
Các biến chứng chính thường xảy ra ở các trường hợp mạn tính, là xơ gan và
ung thư gan. Bệnh nhân có thể bị xơ gan trước rồi có thể (hay không) chuyển
sang ung thư gan, hoặc có thể bị ung thư gan mà không qua giai đoạn bị xơ
gan.
Dự hậu (prognosis-còn được gọi là tiên lượng) của bệnh viêm gan B bị ảnh
hưởng rất nhiều bỡi khả năng sinh sôi nảy nở của virus viêm gan B trong cơ
thể cũng như khả năng chống trả của hệ thống miễn dịch đối với virus. Một số
yếu tố không thuận lợi cho dự hậu của bệnh viêm gan B là: đàn ông, rượu, và
sự cùng bị lây nhiễm bỡi các virus viêm gan khác.
Một số nghiên cứu thấy rằng tiên lượng của những người bị lây nhiễm từ đường
máu thường tốt hơn, trong khi tiên lượng ở những người bị lây nhiễm trong
những vùng có nhiều người bị bệnh (endemic-có dịch trong vùng-như Việt Nam)
thường xấu hơn.
Một số nghiên cứu thấy rằng, nếu bị nhiễm ở những vùng có nhiều người bị
hoặc khi đã bước vào giai đoạn mạn tính, ,trong vòng năm năm:
tỉ lệ bị chuyển sang xơ gan giai đoạn đầu (compensated cirrhosis-viêm gan
còn bù) là 12 đến 20 phần trăm.
Tỉ lệ chuyển từ xơ gan giai đoạn đầu (compensated cirrhosis) sang giai
đoạn trễ (hepatic decompensation) là 20 đến 23 phần trăm
Tỉ lệ chuyển từ xơ gan giai đoạn đầu sang ung thư gan là 6 đến 15 phần
trăm
Theo một số nghiên cứu, tỉ lệ sống sót khi đã bị xơ gan là:
Ở những người bị xơ gan giai đoạn đầu (compensated cirrhosis), 85 phần
trăm còn sống sau năm năm.
Ở những người bị xơ gan giai đoạn trể (decompensated cirrhosis), 55-70
phần trăm còn sống sau một năm và 14-35 phần trăm còn sống sau năm năm.
Một trong các yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến tỉ lệ sống sót ở những người
bị viêm gan B mạn tính là giai đoạn sinh sản (replication phase) của virus,
giai đoạn này càng dài thì dự hậu càng xấu.
Khi đã bị ung thư gan, dự hậu rất xấu. Một trong những yếu tố quan trọng ảnh
hưởng đến việc chuyển sang ung thư gan là sự hiện diện của kháng nguyên
HBeAg (thành phần của virus cho thấy virus vẫn trong giai đoạn sinh sản và
bệnh nhân có khả năng lây bệnh cao).
Việc chữa trị sẽ có thể giúp chấm dứt khả năng sinh sản của virus và khả
năng lây bệnh của bệnh nhân, tức là giúp làm giảm sự phát triển đến các biến
chứng kể trên.
Còn nhiều yếu tố phức tạp khác ảnh hưởng đến dự hậu của của bệnh, và trong
số đó, những điều cần chú ý là rượu và cùng bị nhiễm các virus viêm gan
khác.
Chữa viêm gan B như thế nào, có mắc tiền không?
Không có cách chữa trị nào đặc hiệu cho việc chữa trị viêm gan B giai đoạn
cấp tính. Nói chung, trong 95 phần trăm các trường hợp ở người lớn, hệ thống
miễn dịch sẽ tiêu diệt virus trong vòng sáu tháng.
Ở những người không may bị tiến triển sang giai đoạn mạn tính, mục tiêu của
điều trị là ngăn chặn việc sinh sản của virus trong lúc tổn thương gan vẫn
còn có thể hồi phục.
Nói chung, tất cả những người bị viêm gan B mạn tính nên chích ngừa viêm gan
A (một bệnh lây qua đường ăn uống và do đó khó có thể phòng bằng cách khác).
(Hiện nay chưa có thuốc ngừa viêm gan C). Những người bị xơ gan nên chích
ngừa viêm phổi và mỗi năm nên chích ngừa cúm.
Cho tới nay, xét nghiệm sàng lọc nhằm phát hiện sớm ung thư gan bằng siêu âm
gan và thử mức AFP trong máu (serum alpha fetoprotein-một chất đạm thường
được tạo ra bỡi các bướu của gan), thường được thực hiện mỗi sáu tháng đến
một năm, dù rằng, cách tốt nhất để khám phá sớm ung thư gan vẫn chưa được
xác định.
Hiện nay có ba loại thuốc đã được FDA chuẩn thuận để chữa viêm gan B mạn
tính. Một loại thuốc chích, hai loại thuốc uống (thường chỉ dùng một trong
ba loại này). Tùy theo từng trường hợp cụ thể, bác sĩ sẽ quyết định có nên
bắt đầu chữa bằng thuốc hay chưa và nên dùng loại thuốc nào.
Cần nhấn mạnh việc chữa trị phải được theo dõi cẩn thận bỡi bác sĩ , tốt
nhất là bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa và gan. Có trường hợp không cần chữa trị
ngay vì đợi đúng lúc trị kết quả sẽ tốt hơn, và khi chữa trị, bác sĩ cần
phải theo dõi thường xuyên phản ứng của thuốc trên các cơ quan của cơ thể
cũng như hiệu quả của việc điều trị.
Một cách rất giản lược,
thuốc chích interferon alpha 2b, thường được chích dưới da ba lần một tuần
trong trung bình là 16 tuần. Tiền thuốc mỗi tháng trung bình khoảng 1,800 đô
la.
Thuốc uống lamivudine, uống mỗi ngày một lần trong vòng ít nhất là một
năm, ít tác dụng phụ hơn thuốc chích. Điểm yếu quan trọng của thuốc này là
nếu dùng lâu năm, virus có thể lờn thuốc. Giá trung bình hiện nay của thuốc
này là khoảng 180 đô la một tháng.
Thuốc uống adefovir, uống mỗi ngày một lần trong vòng ít nhất là một năm,
ít tác dụng phụ, tỉ lệ lờn thuốc còn rất thấp. Giá trung bình hiện nay là
khoảng540 đô la mỗi tháng.
Giá tiền thuốc thay đổi tùy theo mua ở đâu. Và đa số các bảo hiểm thường đều
sẽ chi trả cho việc điều trị nếu sự cần thiết được xác nhận bỡi bác sĩ
chuyên khoa.
Một trong những cách chữa trị khác là ghép gan. Tuy nhiên tỉ lệ gan mới được
ghép bị tái nhiễm viêm gan B vẫn còn rất cao.
Nghiên cứu trong việc chữa trị viêm gan B mạn tính đang rất phát triển, có
rất nhiều thuốc đang được nghiên cứu, hi vọng sẽ mang lại các tiến bộ nhanh
chóng.
Thân mến,
Bác sĩ Nguyễn Trần Hoàng
(còn tiếp một kỳ)
|
|