|

|
|
Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khoẻ có tính cách tổng quát.
Cho các vấn đề cụ thể, chi tiết, của từng bệnh nhân, xin liên lạc trực tiếp
với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp.
Ðầu năm, một chút lan man về
sức khoẻ
Tết đến, câu chúc đầu môi của mọi người hầu như không bao giờ thiếu chữ sức
khoẻ. "Sức khoẻ là vàng", ông bà ta đã nói như vậy. Và có lẽ ít ai không
đồng ý rằng sức khoẻ là một trong những điều quí và cần thiết nhất trên đời.
Quí hơn vàng rất nhiều.
Ai cũng cầu mong mạnh khoẻ. Thế nhưng, trong ba ngày tết, ít ai muốn đi thăm
bác sĩ, vì sợ "huông cả năm". Ðiều này cho thấy một phần nào quan niệm rất
cũ về sức khoẻ đã ăn rất sâu vào tâm thức của nhiều người trong chúng ta. Cũ
tới hơn nữa
thế kỹ, khi mà khoẻ chỉ là không có bệnh, khi mà "đi khám bác
sĩ" tức là "đi khám bệnh", khi mà các thân chủ của các bác sĩ "đương nhiên"
phải là các người bệnh ("bệnh nhân").
Thật kỳ lạ. Ai cũng muốn sức khoẻ. Ai cũng tìm hiểu không ít thì nhiều làm
sao để giữ gìn và nâng cao sức khoẻ của mình. Thế nhưng, không ít người,
ngay cả những người theo dõi rất sát, rất cập nhật những phát minh y khoa
mới nhất, cũng rất lúng túng khi trả lời câu hỏi căn bản nhất và cũng quan
trọng nhất trong việc góp phần duy trì và nâng cao sức khoẻ của mình. Câu
hỏi đó là: sức khoẻ là gì?
Từ năm 1947, Tổ Chức Sức Khỏe Thế Giới đã định nghĩa rằng "sức khoẻ là một
tình trạng hoàn toàn thoải mái kể cả về thể chất, tâm thần và xã hội, chứ
không chỉ là không có bệnh.
Theo định nghĩa đó, sức khoẻ không chỉ là mạnh về thể chất, mà còn là hạnh
phúc, là vui vẻ, là công việc ổn định
, là tất cả.
Theo định nghĩa đó, thì công việc của các bác sĩ y khoa, người chăm lo sức
khoẻ của thân chủ, không chỉ là chữa bệnh. Vì không có bệnh chỉ là một phần
rất nhỏ của sức khoẻ. Vì đợi cho có bệnh rồi mới đi khám bệnh là một việc
rất thụ động, và rất nguy hiểm, các bệnh thường gặp nhất như cao huyết áp,
tiểu đường và nhất là các loại ung thư, khi đã có triệu chứng, thường là đã
vào giai đoạn trể. Bệnh bao giờ cũng dễ chữa hơn rất nhiều khi phát hiện
được ở giai đoạn sớm, khi mà triệu chứng chứng chưa xuất hiện. Ðối với rất
nhiều bệnh, sự khác nhau giữa phát hiện sớm và trể, không những chỉ là chất
lượng cuộc sống của mình, mà có thể là cái sống và cái chết.
Như vậy thì, chúng ta nên đi thăm bác sĩ để được khám sức khoẻ hơn là đi
khám bệnh.
Như vậy thì, chúng ta nên là những thân chủ hơn là bệnh nhân. (Thân hiểu
theo nghĩa là người thân của bác sĩ -vì ít có ai mà chúng ta có thể, nên, và
cần phải tâm sự những điều riêng tư nhất để giúp cho bác sĩ có thể giúp mình
một cách hiệu quả. Chủ hiểu theo nghĩa mình phải nhận trách nhiệm chủ chốt
trong việc duy trì và nâng cao sức khoẻ của mình, bác sĩ chỉ là người lắng
nghe, khám, thu thập các dữ liệu để cho mình các lời khuyên, các chọn lựa
-options- tốt nhất có thể được. Bác sĩ không thể uống thuốc dùm, tập thể dục
dùm, bỏ hút thuốc dùm, (hoặc mang bao cao su)
dùm mình được.
Như vậy thì, đi thăm bác sĩ, bên cạnh những việc khác như thể dục hàng ngày,
cân bằng cuộc sống để giữ sự bình an trong tâm hồn và xã hội, nên được làm
một cách đều đặn và chủ động (proactive) chứ không phải là những phản ứng
thụ động (reactive) với những điều không may mà lẽ ra mình có thể tránh
được.
Mong rằng, ngày càng nhiều và nhiều người trong chúng ta đạt được sức khoẻ
theo nghĩa toàn diện và tích cực này.
Xin chúc quí độc giả luôn mạnh khoẻ kể cả về thể chất, tâm thần, và xã hội.
Thân mến.
Bác sĩ Nguyễn Trần Hoàng
|
|