|
Mộng Ái Ân
(Thủy Tiên 24)
ngủ đi
em cho tình về thật đẹp
ta tìm nhau giữa chốn lạ hoa trăng
đêm chiếu cao một miền mơ ước đến
em sáng nhiều trên chiếc võng ái ân
dưới bờ vai, biết bao điều e ấp
linh hồn anh cuốn quít giữa bến chờ
sưởi ấm em bằng cơn giông xuống thấp
phím hừng hừng làm ấm lại bàn tay
giàn thiên lý có đẹp bằng em nhỉ
hoa trắng bay từng chiếc yếm thơ ngây
cánh em mỏng, ngất say điều mộng mị
ta chập chùng nhìn đắm đuối làn da
vần thơ ướt, anh viết cho mùa nắng
dắt díu về khi bướm nhớ vầng trăng
lá em vàng giữa mùa xuân trăm nhánh
đêm nay xanh vì hơi thở thật gần
em chói sáng cả thiên đàng vào mộng
ta chèo nhau kỷ niệm dáng thơ gầy
hương mắt đó cất cao nhau hình bóng
tình rất tròn khi áo đã gởi mây
em theo gió, hỏi vì sao thăm thẳm
có anh nè, làm sáng lại giòng sông
dìu dịu nhé, đêm đã dần vào ấm
chuyến nồng nàn trên con nước kiêu sa
Trường Đinh
|