|
Tình dại
Chẳng hiểu vì đâu ta ngẩn ngơ ?
Quên ăn, quên ngủ chép tình thơ
Lâng lâng hồn lạc nơi vườn mộng
Chất ngất tim tìm đến chốn mơ
Bởi nhớ thế luôn buồn trống vắng
Trót yêu nên cứ sợ vu vơ
Ta không oán trách người hờ hững
Chỉ giận sao ta quá dại khờ
Trần Quốc Sỹ
|