Xin một
điều ước
Nếu bà Tiên cho một điều ước
Tôi ước về thăm Đà Nẵng XƯA
Nhà Ba Me trên đường Độc Lập
Mái ngói cong cong dợn sóng đùa
Tôi lớn lên trong vòng tay mẹ
Bên nụ cười hiền hậu của cha
Người em gái thường hay nhõng nhẽo
Anh thương ai nhiều nhất trong nhà ?
Mỗi ngày đạp xe cùng lủ bạn
Qua Chợ Hàn sầm uất xôn xao
Ngôi Giáo đường chuông ngân thanh thoát
Lòng yên bình ngôi Chúa trên cao
Phan châu Trinh trường tôi yêu
dấu
Xin gởi nơi này quảng đời thơ
Dù lênh đênh con thuyền trăm bến
Lòng vẫn mơ tuổi dại học trò
Chùa Tĩnh Hội hoa đào tươi thắm
Đi theo Me lễ Phật ngày rằm
Me quỳ dâng hương lòng khấn nguyện
Nhìn người tưởng đến dáng Quan Âm
Cổ viện Chàm âm u huyền bí
Nước mắt rưng rưng tượng đá buồn
Hồn oan khiên căm hờn mất nước
Ru hời Chiêm Quốc vọng cố hương
|
Một chiều dìu em qua Thanh Bồ
Gió gọi mây về lất phất mưa
Ngữa mặt lên trời hứng từng giọt
Hai đứa uống chung một ngụm mưa
Quang Trung ngỏ vắng người qua lại
Hàng me lơi lã trái đong đưa
Gió bay mát rượi con đò nhỏ
Qua bến sông Hàn buổi chợ trưa
Em đi gót nhẹ vương tà áo
Làn tóc bay bay vướng phượng hồng
Con đường Lê Lợi em dừng bước
Tôi ngẫn ngơ rồi em biết không
Còn nhiều nhiều nữa Đà Nẵng ơi
Đà Nẵng xưa nay đã mất rồi
Lòng tôi còn lại tình thân ái
Hồn tôi tượng đá Cổ Viện Chàm
Tôn Thất Phú Sĩ
Tokyo - Những ngày rất gần Đà Nẵng
|