Trở về
Trở về SaiGon với cái tên xa lạ
Tôi ngẩn ngơ đi giữa phố giữa đường
Màu cờ đỏ nghe tim như rướm máu
Của những ngày cải tạo mịt mù sương
Tôi lạc lòi như nai vàng ngơ ngác
Mắt đầy nắng mà hồn đầy giá băng
Trong chiêm bao tôi gặp người em nhỏ
Ôm xác mẹ hiền trong ngày di tản
Hơn 20 năm rồi như mới hôm qua
Mái trường đó mỗi ngày tôi đến học
Xác phượng hồng rơi như mưa bụi bay
Phượng thì còn nhưng mái trường đã mất
Ngôi nhà xưa treo tấm bản Công An Phường
Trước cửa Chùa giăng đầy hàng quán nhậu
Loa phóng thanh át cả tiếng kinh cầu
Sài Gòn ơi tình tôi nay đã chết
Còn một chút buồn chen lẫn chút đau