|
NHÀ TÔI
Anh cùng em ngồi trong vườn nắng
Bên gốc ki-wi trái trĩu cành
Nắng lùa mái tóc vào trong mắt
Mắt em vui màu nắng long lanh
Kể anh nghe chuyện tình ngày đó
Em nói yêu anh rất dại khờ
Trong lòng em anh là thần tượng
Vì anh em phải cứ nằm mơ
Im lặng qúa ... xung quanh im lặng
Em cùng anh thở một nhịp tim
Gần anh em thấy mình hạnh phúc
Cuộc đời anh là của riêng em
Cho em sống lại ngày xưa cũ
Đám cưới em choàng chiếc voan xanh
Lạ quá sao không là màu trắng
Vừa biết yêu là của riêng anh
|
Hoa nở trắng trong lòng em trắng
Hàng dừa xanh như buổi ban đầu
Gom góp niềm vui từ mọi ngả
Xây tổ uyên ương đẹp muôn màu
Mỗi một lần tàu rời bến đậu
Biển thì thầm biển gọi tên anh
Yêu anh em biết loài chim biển
Dụ dỗ anh để em vương sầu
Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ anh
Thước thời gian đo nỗi mong chờ
Vắng anh trời đất là vô nghĩa
Em thành tượng đá đứng chơ vơ
Sau chuyến hải hành anh về bến
Bồng con em đợi bên song thưa
Gió bay trút hết niềm tâm sự
Vòng tay ôm biết mấy cho vừa
Tôn Thất Phú Sĩ
|