|
NGHE ĐỜI BUỒN HIU * 1
Ngôi nhà đứng giữa mênh mông trời đất
Ta một mình trên căn gát lạnh tanh
Thư đến thư đi sao quá mong manh
Chút nắng ấm vô tình bay rất nhe.
Trong quạnh quẻ hồn ta vương một bóng
Chong chóng quay bên những phím cung buồn
Mạch chảy tuông qua những đường định mệnh
Bổng rồi trầm vất vưởng cõi trần ai
Hãy ngồi lại đây nỗi sầu trống trải
Vội vàng chi làm nát cả âm vang
Mây lang thang dừng bước đó đợi chờ
Bầu trời mãi một màu thương ảm đạm
Cũng có lúc ta tham lam nghiệp cảm
Ôm giấc mơ cổ tích quá hoang đường
Mộng bình thường hay mộng ước xa xăm
Trăm năm cũng khó tìm ra một mối
Sớm tối loanh quanh mong vườn tao ngô.
Con lộ nào không bóng đổ âm u
Chân thương ơi cho dù ngăn cách trơ?
Xin về đây mở hội đón mây ngàn
Tiếng hát buông lơi điệu đàn thiên cô?
Đang dỗ dành một nổi nhớ chết khô
Trôi về mô tình ai vàng lá thắm
Ta buồn hiu bên con sóng vỗ bờ
Kim Thành
July 2005
NGHE ĐỜI BUỒN HIU * 2
Những nỗi sầu vào đời đi rất khe?
Đủ làm đau một chút xíu mà thôi
Có những lúc thấy mình như ngóng đợi
Hình bóng nào rất nhỏ rất xa xôi
Một cái gì mỏng manh nhưng khó vỡ
Tưởng rằng quên nhưng lại nhớ vô vàn
Em đứng đó thật mơ hồ xa vắng
Con phố gầy mưa bụi vấy chân son
Thật trong ta có nhiều điều mới la.
Yêu rất nhiều hồn rạng rỡ màu xanh
Tuy có lúc rất buồn trong hiu quạnh
Sầu chập chùng lặng lẽ đến vây quanh
Ai biết được lòng ta đang tính nhẩm
Đếm niềm vui trên mười ngón tay thon
Con tim hồng đã bao lần đưa đón
Từ thuỷ chung cho đến những hững hờ
Phía xa tít hai bờ sông hội tu.
Bờ bên này ôm chặt bờ bên kia
Xin người về cùng ta say sóng nhạc
Bên cung đàn tiêng hát giữa trời thơ
Trời Paris mùa hè rưng rưng nắng
Dòng sông SEINE mát rượi gió ban mai
Và cứ thế thả hồn theo tuổi dại
Ngày qua ngày ta thương quá người ơi
TÔN THẤT PHÚ SĨ
Juillet 2005
|