|
LẠ QUÁ TẠI SAO TA VẪN YÊU
Lạ quá tại sao ta vẫn yêu
Màu nắng hoàng hôn nhạt bóng chiều
Nhà ai thở khói nhòa sương lạnh
Bên cửa mẹ già mắt đăm chiêu
Chờ ai người mẹ đứng chờ ai
Hình bóng mẹ tôi một thủơ nào
Chờ đứa con trai mùa chinh chiến
Đi hoài lòng mẹ cứ nao nao
Cho đến bây giờ vẫn còn thương
Khi mùa xuân ấm đến trong vườn
Muôn vạn chồi xanh vừa thức giấc
Nhớ mãi người em chung mái trường
Đôi bước song hành giờ tan học
Nhà em đầu sông anh cuối sông
Anh vẫn theo em về trước ngõ
Em vào, anh quay ngược dòng sông
Mỗi lần có dịp ngang qua biển
Ta thả hồn theo bóng con tàu
Sóng vỗ dạt dào đời lữ thứ
Lòng ta với lòng biển lao đao
Cứ thế đời ta mãi cứ yêu
Yêu mẹ yêu em yêu con tàu
Yêu cả đất trời cùng một lúc
Cho đến cuối đời ta vẫn yêu
Tôn Thất Phú Sĩ |