|
giận hờn
khi em hờn anh
mùa xuân có lá thu vàng
chiều vừa cúi xuống mặt trời trồi lên
lòng anh bối rối lạ thường
như tơ con nhện trăm đường dọc ngang
nhịp tim thôi đập nhịp nhàng
dập dồn tiếng sóng rộn ràng biển xa
đưa tay ôm mảnh trăng ngà
đan thành tấm lụa mượt mà cho em
rơi rơi từng giọt êm đềm
trăng ơi vuốt nhẹ nỗi niềm bơ vơ
thời gian qua rất hững hờ
giận hờn lãng phí tình thơ buổi đầu
tôn thất phú sĩ
|