|
ÐÀN CHIM BỒ CÂU
Ðàn bồ câu đã lìa xa mái ngói
Ngồi bên hiên thả hạt thóc vu vơ
Hát khe khẻ một bài ca ngày nhỏ
Bồ câu không về , hạt thóc lặng im
Nắng vỡ nhoà cho màu vàng hoang dại
Gió xoay chiều đẹp mãi nắng phân vân
Tôi cố níu những ngày thơ đã mất
Ðể tìm quên những năm tháng phong trần
Ước mong gặp một bàn tay ấm áp
Chạm nhẹ thôi đủ vơi bớt ngại ngần
Mong vài phút ... xin cho tôi trẻ lại
Ôm mẹ già , hôn hết những người thân
Ðàn bồ câu đã trở về mái ngói
Mùa thương yêu xây tổ ấm yêu thương
Từng cọng cỏ cho tôi nguồn cảm hứng
Viết vần thơ ca ngợi đẹp quê hương
Tôn Thất Phú Sĩ
02/09/2005 |