|
Có Khi Nào Nhớ Lại
Em biết không chiều nay mình anh trên đường vắng
Những sợi tuyết rơi về một phía
Gió lạnh ngược chiều khắc khoải bờ sông Seine
Anh muốn đi vào một vùng xa lắc
Nơi cỏ xanh chưa phủ nấm mồ
Nơi có hàng cây kiềng kiềng trăm năm tuổi
Ðể thấy mình già cổi bởi si mê
Em ơi em , tim anh đau buốt
Khi đất trời giận dữ nổi cơn say
Thịt da anh tê cứng một nỗi niềm
Bởi vì gió , vì mưa vì tuyết phủ
Em thương yêu lòng anh không tự chủ
Con tàu ra khơi không có hải đồ
Không định hướng được , đành theo con sóng
Trôi dạt phương trời chỉ có một minh em
Em có khi nào nhớ lại một bài thơ
Như bài thơ ngày xưa anh đã viết
Bỗng một hôm em trở thành quả phụ
Ðể bây giờ em âm thầm bên nỗi nhớ bơ vơ
Có khi nào em biết được nỗi đau
Của người anh thẩn thờ đứng trên cát
Nhìn bóng con tàu xa lần tầm mắt
Qua rồi sao
Một thời
Hai tâm hồn khao khát bên nhau
tôn thât phú sĩ
Bờ sông SEINE 27 Fév. 05 |