|
CHUYẾN TÀU CUỐI
Xa tàu rồi buồn vương tóc trắng
Nhớ mênh mang sóng vỗ mạn thuyền
Tấm hải đồ chợt sáng trưng trong nắng
Hải âu bay tưởng suối tóc em mềm
Tàu thả neo lặng im nằm mơ mộng
Nghe thì thầm như tiếng mẹ ru con
Ta với tàu cả một đời giao động
Giờ tàu đi ta côi cút mỏi mòn
Tàu nhấp nhô cho lòng thêm đau đớn
Ta chơi vơi theo tiếng máy rì rầm
Biển dỗi hờn theo em vào tuổi lớn
Đợt sóng ngầm ray rức mối tình câm
Cuối hải trình mơ thấy mình hóa thạch
Như tượng nàng trông đợi bóng tình quân
Tàu đi xa nhẫn tâm không quay lại
Nhớ biển nhớ thuyền nước mắt rưng rưng
Con dã tràng se từng viên cát trắng
Ta mơ màng đếm từng ngày ... ngày qua
Trong nuối tiếc ta ngỡ mình trẻ lại
Đưa con tàu phiêu bạt khắp miền xa
Tôn Thất Phú Sĩ
Ngày Xa Biển 2003
|