|
BUỔI SÁNG THỨC DẬY BỊ
NHỨC ÐẦU
Bỗng dưng sáng nay thức dậy
Nắng hè trốn trong chòm mây
Hàng cây bên đường nghiêng ngả
Bồn chồn lòng ta say say
Như có điều gì bí ẩn
Thổn thức tận đáy lòng sâu
Nỗi buồn len vào mạch máu
Gặm nhấm hồn ta từ lâu
Tuổi đời xưa như trái đất
Sao còn mơ mộng viển vông
Ðể cho cơn đau đeo đuổi
Len lỏi đi vào cõi thơ
Hành ta luôn luôn nhức nhối
Chỉ mong sóng nước vỡ bờ
Nhưng ta vẫn vươn sức sống
Vẫn mãi đi hoài trong thơ
Bởi thơ là viên thuốc đắng
Chửa lành con bệnh thẩn thờ
Bởi thơ là viên ngọc quí
Ðể dành cho mối tình mơ
Tôn Thất Phú Sĩ
26-08-2005
|