biệt ly
Thuở ấy nhà anh cách nhà em
Con sông uốn khúc chảy êm đềm
Hai bờ xuôi mái con đò nhỏ
Chở ánh trăng về bên phía em
Gặp em anh đã muốn làm quen
Nhưng sao em vẫn cứ vô tình
Theo em mòn cả đôi giày mới
Mòn cả tim hồng mới lớn lên
Từ đó anh là kẻ không hồn
Đi tìm ánh nắng cuối hoàng hôn
Vết thương đầu đời em đâu biết
Bao mùa lá rụng vẫn còn đau
Rồi bỗng một ngày em hiểu anh
Tình ta vằng vặt ánh trăng rằm
Là ngày anh xuống con thuyền nhỏ
Nợ tang bồng theo cuộc chiến chinh
Giây phút chia tay thật lạ kỳ
Dòng sông sôi nước sóng lao xao
Bờ chờ bến đợi đưa tay vẫy
Nỗi khổ nào hơn khổ biệt ly
Tôn Thất Phú Sĩ
08 juillet 04
|
 |