|
BIẾT ÐÂU BÂY GIỜ CHỊ ÐÃ QUÊN
Biết đâu bây giờ chị đã quên
Một mình em ngồi trông thư chị
Như mùa đông
Ngồi trông nắng vàng qua khung cửa
Miệng môi đắng như lời chị nói
Dù thế nào chị vẫn không quên
Em biết bây giờ chị đã quên
Em đang nhìn vào mắt chị
Mắt chị trong như dòng suối mát
Nhưng mất rồi không còn hình bóng em
Chị bảo chị thương người chung thuỷ
Tình vợ chồng và tình cảm chị em
Sao vậy chị trời vừa mới đổ một cơn giông
Mà tai biến đến như sóng thần hồng thuỷ
Em không trách chị đâu
Có thể cuộc lữ hành chị yếu lòng run sợ
Chuyến xe cuối cùng không lên được con dốc
Và cũng có thể
Biết đâu bây giờ chị đã quên
tôn thất phú sĩ
Bên dòng sông SEINE
27 fév 05 |