|
Adieu, Paris
Trần Văn Lương
(A une petite amie et
son illusion perdue)
Ami, c'est a` Paris,
Cette ville e'ternelle,
Qu' une ironie mortelle
Du sort nous a unis.
Notre amour, a` Paris,
A embrase' ma vie,
Et ces jours, ralentis,
De douceur l' ont remplie.
Le bonheur, a` Paris,
Est, he'las, si fragile.
Quand j'ai quitte' la ville,
Nos voeux e'taient finis.
Tu trouves, a` Paris,
Ta nouvelle romance.
En ce lointain pays,
Je pleure ma malchance.
J' enverrai a` Paris
Mon a^me de'chire'e,
Et a` toi les sourds cris
D ' une amante oublie'e.
Il fait beau a` Paris,
Ensemble on se prome`ne.
Tu parles et tu ris,
Connais-tu pas ma peine?
Il fait froid a` Paris,
Tu embrasses ta belle,
L' ardent feu de jadis
Bru^le a` pre'sent pour elle.
Il fait chaud a` Paris,
Ton coeur est en de'lire.
Chaque mot qu' elle dit
T' apporte le sourire.
Il fait gris a` Paris,
Tu lui lis le poe`me,
Jadis pour moi e'crit,
Quand tu m' as dit : "Je t' aime!"
Il pleut fort a` Paris,
Heureux, tu oublies l' heure.
Jamais tu ne saisis
Que pour moi Paris pleure.
Il fait nuit a` Paris,
Lentement l' ombre efface,
Sous son pas, toute trace
De mon faux paradis.
Il est tard a` Paris,
S' endort la citadelle.
Tu ne penses qu' a` elle,
Et n' entends point mes cris.
Adieu, ami,
Adieu, romance.
Adieu, souffrance,
Adieu, Paris.
|
Vĩnh biệt Paris
Trần Văn Lương
( Viết tặng cho
Em
Mộng ảo lãng quên )
Anh yêu, thành
phố Paris
Muôn đời là kinh kỳ
Éo le truyện trần thế
Se ta như phu thê.
Paris, ta yêu
nhau
Tình em như lửa cháy
Ngày chầm chậm qua mau
Đầy dịu dàng nhiệm mầu.
Paris, ta hạnh
phúc
Nhưng sao quá mong manh
Khi em rời kinh thành
Hẹn ước đã tàn nhanh .
Hóa ra Paris này
Anh có tình yêu mới
Phương trời xa vời vợi
Em khóc đời chơi vơi
Paris, em gửi về
Hồn em đau não nề
Trao anh tiếng nấc nghẹn
Của người tình bị quên .
Paris, trời nắng
to
Người đẹp đi bên anh
Anh cười nói bên cạnh
Em đau, biết chăng anh ?
Paris, trời trở
lạnh
Ôm người đẹp bên anh
Lửa tình xưa, nay dành
Cho người mới yêu anh
Paris, trời đang nóng
Tim anh như lửa bỏng
Lời nàng nghe như mộng
Anh cười
dễ như không .
Paris, trời ủ rũ
Đọc cho nàng thơ cũ
Ngày xưa viết tặng em
Anh đã nói : "Je t’aime!"
Paris, trời mưa
to
Mải vui, quên thời giờ
Có khi nào anh nhớ
Vì em, Paris nức nở .
Paris đã vào đêm
Bóng tối xóa chậm êm
Bóng đêm, giờ còn lại
Thiên đường ma của em
Paris, đêm vào
khuya
Thành phố trong giấc nồng
Anh đang say bóng hồng
Có nghe em khóc không .
Xin vĩnh biệt anh
yêu
Xin vĩnh biệt cuộc tình
Xin vĩnh biệt khổ đau
Paris : Vĩnh biệt nhau !
Nguyễn Đàm Duy
Trung
chuyển ngữ
April 6, 2002
|