Ta về qua ngõ mưa bay
Nhớ chiều thu ấy mưa đầy
tóc em
Lối xưa đâu vạt cỏ mềm
Một thời trăng rụng xuống
thềm tương tư.
Ta về tìm đọt mù u
Nghe vườn trái chín tiếng
ru em buồn
Tơ lòng ta buộc, em buông
Trăm năm thương cánh
chuồn chuồn lặng bay.
Ta về gió ướt thấm vai
Qua cầu thuyền ấy đã thay
đổi dòng
Ngậm ngùi kẻ đứng bên
sông
Với tay níu lấy cành hồng
bơ vơ.
Bao năm sương trắng bụi
mờ
Bao năm tay trắng để giờ
trắng ... tay !
Ta về qua ngõ chiều nay
Nghe mùa trăng lạnh từ
ngày xa em.