Thu
Nắng
rơi một nửa con đường
Em đi
một nửa nhớ thương vọng về
Cỏ
vàng một nửa bờ đê
Tay
cầm một nửa câu thề …
Nửa
buông
Gió
lay một nửa cánh chuồn
Lá thu
một nửa nỗi buồn
Nửa
thôi
Hoàng
hôn một nửa chân đồi …
Trăng
lên một nửa
Cuối
trời
Nửa
rơi .
(tập
thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)