Ta lại
về thăm tháp Cánh Tiên
Long
lanh nắng xuống,bóng sương chìm
Cánh
chim nào động trời hoang dã
Mà
chiều Bình Định gió như im?
Em ở
đâu rồi em gái nhỏ
Bâng
khuâng màu áo trắng như mây
Cứ ngỡ
em còn bên tháp cổ
Ngại
ngùng như thuở mới chia tay
Em ép
cho ta cánh phượng hồng
Để mùa
hạ ấy hóa mùa đông
Để mùa
thu rụng trên trang sách
Một
xác bướm khô,xác nỗi lòng
Cây
vẫn liền cây,lá vẫn xanh
Đá rêu
trầm mặc,nắng tơ mành
Có
bóng tiên về trên đỉnh tháp
Lung
linh nhịp múa điệu Chiêm Thành
Em xa
ta rồi,sao nỡ xa
Cánh
Tiên tháp đứng khói sương nhòa
Trăng
lạnh cuối chiều trăng lạnh mãi
Có hay
trăng lạnh ướt hồn ta?