Ký ức mùa thu
Có một
chiều cha nhặt chiếc lá vàng rơi
Mái
đầu xám bạc chợt cúi buồn u ẩn
Nhớ
thuở chiến tranh mẹ một đời lận đận
Gồng
gánh thương chồng đánh giặc miền xa.
Mấy
mươi mùa xuân rồi lặng lẽ trôi qua
Cha cô
độc trong nỗi buồn nhớ mẹ
Thời
trăng mật,trái tim hồng tươi trẻ
Lại
phải chia xa cách trở hai đầu …
Có
nước mắt nào dập tắt được nỗi đau
Có
hương khói nào làm nguôi ngoai nỗi nhớ
Con
khôn lớn trong từng đêm cha trăn trở
Nghe
biển khơi xa khắc khoải gọi về.
Rồi
ngày lại ngày nắng rực chân đê
Cha
vẫn bước lê trên con đường đến lớp
Ngôi
trường ấy có tàng cây bóng rợp
Có mơ
ước mẹ xưa tha thiết,ngọt ngào …
Môt
bàn chân mình cha đã gởi lại rừng sâu
Một
trái tim đau cha cũng gởi vào dĩ vãng
Ký ức
cũ tưởng đã lặn vào năm tháng
Lại
chợt hiện về
lấp
lánh
mùa
thu!
(tập
thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh
Trắc Nguyễn Văn