|
Hoa sứ trắng
Cô bé
cài băng đô
Không
còn về trường cũ
Hoa sứ
buồn ủ rũ
Lạnh
ướt một bàn tay.
Hoa
vẫn ngát hương bay
Như
ngày xưa đến lớp
Như
chiều nào bất chợt
Ta tìm
em bơ vơ …
Đâu
rồi màu hoa sứ?
Đâu
rồi màu băng đô?
Đâu
rồi mùa thu cũ
Gió
nối lời vu vơ?
Chỉ
còn là giọt nắng
Rơi
trong chiều rưng rưng
Băng
đô vàng áo trắng
Một
thời ta bâng khuâng.
|
Chỉ
còn là trang vở
Những
nỗi niềm không đâu
Một
bài thơ viết dở
Một
nỗi lòng chôn sâu!
Cuối
thu chiều gió dậy
Mây
lặng lờ lang thang
Em xa
mùa hạ ấy
Bông
sứ buồn miên man.
Cô bé
cài băng đô
Đã
quên rồi trường cũ
Hoa sứ
giờ ủ rũ
Thổn
thức lạnh bàn tay!
(Tập
thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)
Thanh
Trắc Nguyễn Văn
|