Có
tiếng gọi như là của gió
Ta
nhìn lên:bàng bạc tiếng chuông
Tiếng
chuông rơi ta còn mảnh vỡ
Sông
Hương buồn rơi mảnh trăng suông.
*
Có
tiếng gọi như là của lá
Ta
nhìn lên:tim tím trời thu
Thu
chợt đến như ta vừa đến
Phố
trở mình lằng lặng ưu tư.
*
Có
tiếng gọi như là của khói
Ta
nhìn lên:biêng biếc sương đầy
Xa đất
nước,xa mùa thu ấy
Nhớ
chưa cầm đã rụng trên tay.
*
Có
tiếng gọi như là của Huế
Ta tìm
em vời vợi mong chờ!
Người
viễn xứ mang buồn xa xứ
Để bây
giờ bật khóc trong mơ.
Huế
1996