|
THÁNG TƯ ÐEN
Quý Ông là những người yêu nước,
Ðánh đuồi xâm-lăng, giữ cõi bờ;
Nối tiếp lớp sau theo lớp trước,
Quyết liều thân sống chống nguy-cơ .
Quân-nhân bảo-quốc nơi tiền-tuyến,
Chính-khách an dân ở hậu-phương:
Cứ thế song-hành mà mạnh tiến
Thì đà đại-phúc cho Quê Hương...
Nhưng vừa tạm ổn nền cương-kỷ,
Những tưởng chung lưng dựng lại đời,
"Chí-sĩ" vội thành nhà "chí bĩ":
Ðộc-tài gây họa -- Việt Nam ơi !
Ðộc-quyền độc đảng gia đình-trị,
Chuyên-chính lên ngôi chẹt chính-quyền:
Dòng họ Ngô Ðình xây đế-vị
Ðạp chà Dân-Chủ, triệt Ða-Nguyên!
Nhân-tài, nhân-sĩ đều kình chống!
Ðồng-chí, đồng-tâm cũng lánh xa !
Ngay chính thân-nhân còn tẩy tống!
Dân-tình phẫn-hận dấy phong-ba\.
Bao phen, đâu phải lần duy-nhất:
Ðối-kháng từ trong, dân lẫn quân,
Khuyến-cáo từ ngoài -- đều bất-chấp!
Xa-Tăng nhập cốt hóa si sân.
Ai đời lãnh-tụ xưng minh chánh
Mà truất Quyền Dân, tước Tự Do,
Chỉ tự suy-tôn, mình chí thánh:
Treo cờ Tôn-Giáo cũng không cho !
Quý Ông không thể yên tay súng
Trước cảnh đồng-bào sống khổ đau:
Quân Ðội ra tay là việc đúng
Trong tình Cá Nước bọc đùm nhau .
Còn gì quyết-liệt hơn Dân-Ý:
Toàn-quốc vùng lên cả biển người
Nồng-nhiệt reo mừng qua vận bí
Là phần thưởng đó, Quý Ông ơi !
Tiếc thay, các vị cầm tay lái
Chính-trị mê-cung, lạc sở-trường!
Ðánh giặc: tay không, sao đánh lại ?
Ðồng-Minh bỏ chạy -- đấy, tai-ương!
Tháng Tư, nhớ lại ngày mất nước,
Tất cả không ai chẳng tủi sầu;
Nhưng bảo chuyện sau do chuyện trước
Là lời chạy tội -- thiếu suy sâu !
Gặp phường ác độc gây tai ách
Thì việc đầu tiên là diệt trừ,
Không lẽ cúi đầu cam bức sách?
Phù-nguy truyền-thống dẹp đi ư ?
Ngày xưa, "Cách Mạng Mùa Thu" ấy,
Ðâu biết về sau cộng-sản lên?
Trí-thức gặp thời không nắm lấy,
Mặc cho Pháp+Nhật trị triền-miên?
Bây giờ mất nước, đau liêm sỉ,
Trách-nhiệm "thất-phu" cũng nhận rồi !
Nhưng bọn tàn dư và cộng-phỉ
Muốn dìm hùng-chí Quý Ông thôi !
Bây giờ, và cả ngàn sau nữa
Lịch-sử còn ghi công Quý Ông
Trong suốt mười hai năm máu lửa
Vẫn còn giữ vững được Non Sông.
Nếu không, kẻ phản đà hòa-giải
Hòa-hợp dâng không Ðất Nước mình
Cho lũ xâm-lăng gieo khổ-hải
Mười hai năm trước, bấy điêu-linh.
Bây giờ chúng cháu noi gương sáng
Bất-khuất kiên-cường của Quý Ông:
Dù phía Quốc-Gia không-cộng-sản,
Ðộc-tài là chẳng đội trời chung!
Cùng nhau, nước mât, ta giành lại !
Nếu tội, là chung tội mọi người !
Nhưng, ây mười hai năm tr?ng đ?i
Là niềm hãnh diện -- Quý Ông ơi !
THANH-THANH
|