thơ bạn

 

Home | Up | thay lời tựa | trang chủ | liên lạc | giúp đở kỹ thuật | tác phẩm mới | danh ngôn thế giới | tuổi đời | thơ hoàng thuận dũng | nhạc nguyễn thiện doãn | văn hoàng thuận dũng | tài liệu | lưu bút | tác giả bốn phương | bốn phương | Câu Lạc Bộ Âm Nhạc | trang bạn

 

thanh thanh

 

ĐỔI CẢ THIÊN-THU        

TIẾNG MẸ CƯỜI                   

 

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

Tiếng ai như tiếng lá thu rơi              

Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ      

Chỉ biết âm-thầm thương nhớ thôi               

 

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề   

Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê   

Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

Trắng cả lòng con lúc nghĩ về          

 

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

Bên đời gió tạt với mưa tuôn  

Con đi góp lá nghìn phương lại          

Đốt lửa cho đời tan khói sương         

 

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn-ngào

Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm-bao

Mẹ xa xôi quá làm sao vói                         

Biết đến bao giờ trông thấy nhau 

 

Đừng khóc mẹ ơi hãy rán chờ     

Ngậm ngùi con sẽ giấu trong thơ             

Đau thương con viết vào trong lá               

Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

 

Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người

Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi     

Ví mà tôi đổi thời-gian được 

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 

 

                    TRẦN TRUNG ĐẠO

 

 

MY LIFE
FOR MY MOM'S LAUGHTER

 

Picking up the handset I was stunned with surprise:
Whose voice as light as falling leaves in cold skies?
Isn't it ten years, ten odd years, dear mother,
Just in silence to miss and long for one another?

I left without any promises or pledges that day:
The old wild horse from its forest-land went astray.
Ten years for Mom's hair to turn mourning white,
And mourning-like my soul also in such a plight.

You've still been sitting there weaving your pain
By an existence of slapping wind and beating rain.
I've set off to set up from all directions a pyre
In order to disperse the mist for life lighting a fire.

Your voice was broken off, you choked up, I found;
Mom's endearing words or mere in-reverie sound?
You are too far, how could I reach out for you?
And when could we meeting again look forward to ?

Do not cry, my dear mother, and continue to await.
All my grief I will hide in the rhymes I create.
Of all my sorrow I will write reams and reams,
And find your warmth my warmth in my dreams.

As I picked up the handset how astounded was I
To hear my mom's voice sadder than the rainy sky!
Should I be able to give up Man's time in hereafter,
I would offer mine to recover my mom's laughter.

                     
Translation by
THANH-THANH

 

 

Home | Up | thay lời tựa | trang chủ | liên lạc | giúp đở kỹ thuật | tác phẩm mới | danh ngôn thế giới | tuổi đời | thơ hoàng thuận dũng | nhạc nguyễn thiện doãn | văn hoàng thuận dũng | tài liệu | lưu bút | tác giả bốn phương | bốn phương | Câu Lạc Bộ Âm Nhạc | trang bạn

This site was last updated 05/12/05