|
Vì Em
Vì em anh đọc thơ
Thơ mang đầy nỗi nhớ.
Của khung trời vụn-vỡ.
Vào thuở biết mộng-mơ.
Ôi cuộc tình ngây-thơ.
Bao dỗi-hờn vu-vơ.
Hy-vọng nào vụt tắt.
Thương lứa tuổi dại-khờ.
Ngày xưa thời áo trắng.
Như dòng nước xanh trong.
Tâm-hồn không vẫn đục.
Bao mong-ước trong lòng.
Thuở ấy em làm thơ.
Thơ về những trái mơ
Thơ về mùa xuân đẹp.
Em là bướm nhởn-nhơ
Bây-giờ vần thơ buồn.
Bao dòng lệ rơi tuôn.
Chỉ toàn muôn vương-vấn.
Tình không vẹn ... đau-thương.
Quách Xuân Sơn
|