THƯƠNG-TIẾC
Xứ lạ quê người gặp lại anh
Nhớ ngày xưa thuở tóc còn xanh
Tôi, anh hai kẻ chung đời lính
Non nước lúc đầy lữa chiến-chinh
Mới được tin anh phải nghẹn-ngào
Chưa vui mà đã vẫy tay chào
Tiễn anh về với hồn sông núi
Nghĩ đến năm nào dạ thấm đau
Những buổi Hố Bò, đêm Rạch Sõi
Bao ngày chịu pháo Tống-lê-Chân
Từng đêm không ngũ bền tay súng
Anh vẫn hiên-ngang đến vạn lần
Nhìn anh nằm đó, chẳng nên lời
Số kiếp theo thời-thế nổi trôi
Cay-nghiệt phủ tràn, ôi mệnh nước
Tháng năm tù tội, lệ đầy vơi
|
Không lẽ anh tàn đến thế sao ?
Thân hình gầy xọp, dáng tiêu-hao
Nếu không nghe nói, tôi đâu biết
Anh chẳng giống xưa, có thể nào ?
Cổ áo quan anh phủ lá cờ
Mà màu đem máu thắm vầng tô
Hôm nay gói trọn người chinh lữ
Chôn cả tình thương xuống huyệt mồ
Thôi nhé anh về với cõi trên
Giang-sơn, tổ quốc chẳng hề quên
Gia-đình, bè-bạn đều thương-xót
Sống được như anh đáng bậc hiền
|