Những vết bầm
ơi ....có đoạn-trường?
Có những vết bầm không muốn hiểu .
Vì sao và đến tự bao-giờ .
Có những nụ cười không-thể thiếu .
Dù là gượng-gạo lắm ngây-ngô .
Có những dấu buồn trên mắt héo .
Ịiểm-trang nào lấp vết thương đời .
Có bước chân hằn trên vạn nẽo .
Sầu vương thêm đậm nét đơn-côi .
Tôi vẫn tìm về đêm tĩnh-lặng .
Ịể nghe hồn lắng chút bình-yên .
Tôi vẫn bâng-khuâng chiều nhạt nắng .
Lòng đau đâu dứt nỗi ưu-phiền .
Có lúc sương về thân giá-lạnh .
Nhìn trời dõi kiếm ánh trăng xưa .
Mà sao đêm vẫn đầy hiu-quạnh .
Vẫn khổ như là phút tiển-đưa .
Tôi nhặt cho mình chiếc lá rơi .
Tìm trên màu lá ý xanh-tươi .
Ôi chao vàng đỏ từng thân úa .
Mục rửa bầy-nhầy , rách tả-tơi .
Vui buồn trong vở bi-hài kịch .
Thế-sự có là chuyện khói sương ,
Vinh-hoa vẫn nẩy mầm tân-khổ .
Những vết bầm ơi ...có đoạn-trường?
Thân tặng chị Thủy-Tiên (Australia) và chị Lê-ngọc-Tuyền (Cali)
Quận Cam 10/16/04
|