|
Em cứ ngây-thơ , cứ
dại-khờ
Em cứ thơ-ngây , cứ dại-khờ
Ðể tôi giữ mãi một trời mơ
Ðể tôi rong duổi đêm huyền-diệu
Hòa khúc nhạc lòng trong tiếng tơ
Em cứ ngây-thơ , cứ dại-khờ .
Chẳng lo , chẳng sợ ,nghĩ vu-vơ
Chẳng buồn những lúc chiều không nắng
Chẳng trách đêm thu bóng nguyệt mờ
Chắc hẳn thời-gian sẽ đổi - thay
Ngày nay đâu biết chuyện tương-lai
Chim non rồi sẽ tung đôi cánh
Biển rộng trời cao thoã sức bay
Tôi sợ đường xa lắm góc gai
Sớm làm hoa nhạt sắc hồng phai
Sớm làm tim nhỏ vương phiền-lụy
Ðánh mất vô-tư mỗi tháng ngày
Em hãy ngu-ngơ thuở học-trò
Không sầu , không muộn chẳng âu-lo
Tôi mong em mãi hoài trong trắng
Chẳng gợn hồn trinh một chút nhơ
Ừ nhỉ sao mình lại quẩn-quanh
Sầu cho mộng-tưởng sẽ trôi nhanh
Sợ tình chẳng ngát hương tươi-thắm
Và sớm mai vềlạc ý xanh
Quách Xuân Sơn
|