|
Em ơi chiếc bóng ân-tình
Về trong nỗi nhớ điêu-linh cánh sầu
Ừ thì đời có thương-đau
Cũng còn giây-phút dạt-dào dấu yêu
Cám-ơn em, cuộc lãng-phiêu
Cho anh ngày tháng dệt nhiều bướm hoa
Bao chiều trong ánh nắng tà
Ðọc dòng thư gửi đậm-đàvấn vương
Chinh nhân dẫu lấm bụi đường
Vẫn vui trong cảnh phong-sương dãi-dầu
Này em hỡi giấc mơ đầu
Bóng hình em đã len sâu vào hồn
Lang-thang mỗi lúc hoàng-hôn
Trầm mình về với cô-đơn phủ đầy
Ngoài trời bụi cát thôi bay
Mà sao ánh mắt lại cay mất rồi
Ðược tin biết khóc hay cười
Trách mình , ai nỡ trách người sang sông ?
Shah Quách
|