|
TRŨNG MẮT MỘT LOÀI CHIM
Xuân có đến, nhưng nó đi vội quá
Hạ chỉ về cho cỏ chết oan-khiên
Người dửngđưng, Thu khuyết-tật, muộn-phiền
Nên Đông lạnh, để tôi tìm tôi đấy
Con ác đdiểu cất tiếng kêu man đại
Ngẩng cao đầu, dang cánh đập, ran khô
Giương hai chân, móng bấu xuống hoang-mồ
Trong trũng mắt chưa tan khoen huyết đọng...
*****
Tôi thuở ấy cũng trăm mơ ngàn mộng
Tim đập nhiều, nói chẳng được bao nhiêu
Nó hỏi dồn : Phải định-nghĩa chữ "yêu"
_ " Ợ..yêu lắm nghĩa là...yêu lắm lắm "
Là trân-quí, nâng-niu duyên hồng thắm
Là chợt vương cây cỏ mọc bên đường
Đếm bao lần tôi đến nhớ về thương
Và đếm cả...một hôm buồn, ảm đạm
Quên sao được ngày vừa-tròn-mười-tám
Ngày chui vào góc tối, khóc, tình non
Bốn bức tường dội lại tiếng van lơn
Tôi ghét tệ lũ đùa ngoài song cửa
|
Sao thương được, làm sao thương được nữa
Quà bây giờ tôi gói chỉ cho tôi
Tình tôi cần là tình lẳng, vui thôi
Em cũng vậy, tập đi ! Đừng nhỏ lệ !
Tôi rao giảng, giờ Em người thay thế
Xem như mình phải phận số vô duyên
Giảng cho chiên hiểu rõ chữ "trăm-năm"
Chuyện không-tưởng, cái vu-vơ, ảo-mộng
Là Đời đấy ! Là giết người, giành sống
Tôi giết tình, phạt tình đã phụ tôi
Tôi phụ Em mà nước mắt tôi rơi
Song, Tình Cuối vẫn mãi là huyễn-hoặc
Nầy ! Cứ mắng, cứ tìm từ mạt-sát
Tôi quen rồi ! "khốn-nạn" có gì đau !
Khi chim hoang còn nhớ được tình đầụ..
Mạc Đăng Sơn
ngày 14 tháng 7, 2004
Mạc Đăng Sơn
|