|
Tình Như Trăng Sao
Thần tiên quá ! Nắng bừng lên môi má
Vạt gió thổi ngang, con bướm trắng ngại ngần
Tình như thể rất quen, mà rất lạ
Xa đến vô cùng, gần lắm đến lâng lâng
Nầy cô bé ! Thả hồn đi đâu đấy ?
Lại khéo ghép Xuân cho bím tóc lọn vồng
Làm như thế rất xinh, mà rất tội
Tôi đến, tôi về, hồ sóng nước mênh mông
Mênh mông ! Mênh mông !...
Như những vần thơ...
Cô bé viết vu vơ
Như cõi lòng tôi...
Khi chạm tóc như tơ...
Ngày ấy
Lâng lâng ! Lâng lâng !...
Như sớm mùa Xuân...
Con bướm uống sương mai
Như luyến tình ai...
vào cuộn khói bay bay...
Chiều nay
Mùa Đông mới, tuyết ngần trong, đang tới
Tìm đắp thêm bông, ru giấc ngủ ngọt ngào
Màn đêm xuống, có buồn, đừng khóc vội
Em ngước nhìn trời, chờ tôi gởi trăng sao !
Mạc Đăng Sơn
ngày 17 tháng 12, 2004
|