|
CHUYỆN TÌNH HAI GIỌT MÁU
Thu năm ấy...
Ngỡ tình thâm, tri kỷ
Em ma, tôi quỷ, tính chuyện yêu nhau
Giữa đêm trăng, pha hai giọt máu đào
Bốc khói, nổ...
Em bảo: Mình không hợp !
Tôi níu kéo, khăng khăng cho là tốt
Là điềm lành
Là tiếng pháo vu qui
Để một ngày Em cởi áo, ra đi
Trong khoảnh khắc hoá thân thành Tiên Nữ
******
Rằm tháng bảy: Mùa oan hồn tình tự
Tôi nhớ người, lần đến nghĩa trang xưa
Gió rít len qua mộ đá hoang sầu
Trăng vằng vặc, nửa vành loang màu máu
|
Có tiếng
thở của tình nhân...
Táo bạo !
Song cửa nhà Em đom đóm bay đầy
Sáng lập loè: bóng ảnh kẻ tìm say
Tôi chợt tỉnh...
Tay chân thừa thãi quá
Con Cú Vọ trên tàng cây khóc;
Lạ !
Bầy chó rợn mình...tru xé toạc không gian
Quanh đâu đây nồng nặc khói đốt vàng
À...ra thế ! Xua tình tôi, quỷ dữ
Luật: Quỷ dữ không được gần Tiên Nữ
Nhưng máu mình từng trộn, phải không Em ?
Dẫu đoạn tình, đừng dứt nghĩa, đau thêm
Tôi hứa mãi giữ lòng tôi góa bụa
Cú ơi đừng khóc !
Chó ơi, đừng sủa nữa !
Quỷ thương mà, đâu hại cố nhân chi
Thôi chúng mầy vào ngủ..., để tao đi...
Mạc Đăng Sơn
ngày 9 tháng 9, 2004
|