|
Cả Hai Cùng Một Huyệt
Ngược thời gian, tìm lần về quá khứ
Trước mắt ta, đậm hai chữ "THỦY CHUNG"
Cố bám lấy, bỗng hai chữ nổ bùng
Quay ngược lại, ta chạm cùng "GIAN DỐI"
Thế nhân ơi ! từ lâu ta vẫn hỏi
Kiếp làm người có phải cõi thương đau ?
Lòng một lòng, nhìn chẳng đẹp lắm sao ?
Sao đổi mặt, sao...quệt màu gian dối ?
Vâng, ta biết ! Ta biết ta có tội
Tội yêu người...ôm mộng mỗi tiếng vang
Tội yêu ai...luôn mơ tưởng lầu vàng
Tội vào yêu...khi hai bàn tay trắng
Đi đi Em ! Hãy đi trong lẳng lặng !
Đừng quay về, giả như nặng "THỦY CHUNG"
Để rồi mai, hai chữ lại nổ bùng
Để "GIAN DỐI" và Em - cùng một huyệt -
Mạc Đăng Sơn |
|