|
Bên Nầy Một Chiều
Thu
Tôi đến lâu rồi, bên triền đồi, dốc thoải, mình tôi
Sắp tàn thu, lá uá ngập đường
Ơi nắng ơi ! tuổi nào, sao vội tắt ?
Sương xuống phủ mờ, lồng phố cũ, hư hao
Tôi đứng bên nầy, hứng từng con gió thổi vào tôi
Lá được rơi, chúng sẽ đổi đời
Tôi vẫn tôi, không là chiếc lá
Vạt gió lấn hồn, lạnh xé rát, tái tê
Mây chiều nay...
Buồn giăng mọi ngõ
Giáo đường chiều nay...
Chuông ngưng, không đổ
Trong tôi, một ngày...
Trăm ngàn nỗi nhớ
Quá xa xôi...
Thu là thu...
Hàng cây trụi lá
Vẫn còn là thu
Về đây năm tới
Nhưng Em lạc loài
Chim trời cánh vỗ...
Bay qua...
Tôi đứng bên lề, nhìn người qua lại hồ trăng
Bóng hình Em, mùa xưa chẳng về
Thu khoác áo ai, đỏ trời, vàng phố
Em khoác áo người, tội tình quá...
Tôi ơi ... !
Mạc Đăng Sơn
ngày 28 tháng 12, 2004
|