|
ÁNH MẮT EM TRONG NGÀY KỶ-NIỆM 50 NĂM
Nầy Em,
Người con gái mới đến từ Việt-Nam
Chân bỡ-ngỡ, hồn trinh, tờ-giấy-trắng
Thư-viện Harbor sáng nay ngợp nắng
Em nhìn gì qua lớp thủy-tinh trong ?
Nầy Em,
Người con gái ( có trái tim mùa Đông ? ) !
Đôi mắt sáng xanh, tròn to, đen láy
Anh cố tìm xem có gì ở đấy
Đã chớm Xuân, sao đan chiếc khăn choàng ?
Nầy Em,
Anh bắt được Em bỏ-ngỏ, hồn hoang
Đem về nhốt, làm người tình bé nhỏ
Cũng đôi mắt ấy tạo thương gầy nhớ
Đêm tương-tư sóng lấp-lánh, muôn màu
Nầy Em,
Người đàn-bà có đôi mắt trăng sao !
Từng đêm tối chuyển thay vầng sắc biếc
Là phạm-nhân giết anh không thương tiếc
Là Tử-Thần nên chẳng biết ăn-năn
|
Nầy Em,
Hôm nay ngày Kỷ-niệm-năm-mươi-năm
Anh rất muốn như ngày xưa từng muốn
Nhìn vào đôi mắt một đời luống-cuống
Hớp hồn anh, nâng bổng chín-mây-tầng
Nầy Em,
Thời-gian đã làm chúng những đường nhăn
Màn sương mỏng đang bắt đầu vẩn đục
Nhưng là chúng, của anh, là hiện thực
Anh vẫn say, xin gọi đó " Thiên Thần "
****
Nầy Em,
Bởi Em Ánh-Mắt-Vạn-Xuân
Đêm nay xin chết một lần nữa thôi ...!
Chìu anh đi ! Chở anh về !
Làm tại Viện dưỡng-lão Bé Tình Xanh (Baby Blue Love), Westminster,
California USA
11 giờ 32 phút, đêm 23 tháng 7, năm 2004
Thương tặng Kim-Trâm, Cái-Nôi-Tình-Mãi-Mãi của MdS
Mạc Đăng Sơn
ngày 23 tháng 7, năm 2004
|