|
LÒNG NGHE CHỢT MẤT. .
Kính hương linh Nhân sĩ + Nhà thơ TRẦN THƯỜNG
Tháng chín chưa mưa mà lòng se lạnh
Trở vàng lá báo trời đã sang Thu
Hay chăng người hởi tựa áng mây mù
Ðể ai gối chăn bến sầu lẻ nhạn
*
Ngày nào đó, đời bổng sao bừng sáng
Hoa Tự Do đang lại nở trong lòng
Hết ngày tủi nhục sống với cùm gông
Chào đất Mẹ - Chân tung xiềng đi tới
*
Ðể lại quê bóng mẹ già vời vợi
Lời hứa xưa, cứ hẹn rồi chưa về
Trên bầu trời chim trãi cánh lê thê
Hòn Kẽ Ðá Dừng về đâu bóng mẹ
*
Anh Thường ơi ! Nỗi lòng sao buồn thế
Nghe xót xa bao ngày tháng tàn dần
Sách vở xưa Anh nhắc để tri tân
Tôi ôn học dậy câu thơ từ ấy
*
Bảy sáu tuổi , trời ban cho được vậy
Qúa cổ lai con cháu đã vui mừng
Riêng lòng tôi, Anh vẫn mãi mùa Xuân
Xuân nghĩa khí , văn chương tôi chợt mất
*
Tiển đưa Anh mà lòng buồn chất ngất
' Vương Vấn ' đành ly biệt với ' Chờ Mong '
Cầu ơn trên siêu thoát cõi vĩnh hằng
Thong dong bước tiêu dao cùng thơ sách . .
LÊ CẨM THANH Tampa FL
* Hai bài Ðường Luật - Thể Song ngữ + Ðiệp vận
|