|
NGẪM VỀ MỘT
NGÀY
Ước mong ngày xưa đến tận bây giờ vẫn là cơn mưa hoá thân hay
hoá kiếp
Vậy mà những hạt nước mang tôi kẹt lại trong dòng kênh đen và
lầy bầy những rác
Không có đường thoát, tự lún sâu hơn vào nơi muốn thoát ra
Có mực thước nào vừa đủ?
Con người cứ tự sơn vết những vạch chắn cho chính mình
Rồi tự biến mình thành con rối lạc đường trong hành trình tìm
cách xoá đi những nét sơn mình vẽ
Vấp ngã, đứng lên, rồi lại ngã, rồi lại tự vực niềm tin sống lại
Hoang tưởng mình đã đi đến cuối và vượt qua đích đến của đừơng
đua
Sự thật? Chúng ta đã trả cả cuộc đời chỉ để làm một chuỗi hành
động đơn giản :
Nhắm mắt. Quay đằng sau. Mở mắt. Bước qua vạch đích đến-cũng là
vạch khởi đầu.
Thua cả loài tôm đầu đầy chất thải!
Chúng giật lùi nhưng chúng luôn nhìn phía trước.
Còn chúng ta? Chúng ta luôn bước lên phía trước nhưng chúng ta
luôn nhìn ngược hướng
Tự đánh mất tuyến tuyền đình của bản thân nên cuộc sống là bấp
bênh và chấp chới
Niềm tin và ước mơ lại có cánh
Nên sau mỗi chuyến bay thoả mãn cho phần người
Con người lăn lộn vật vã, ói mửa bệnh hoạn
May mắn thì trên một cánh đồng
Xui xẻo thì trong một nhà vệ sinh công cộng, lại tốn tiền để vào
Ngửa mặt thấy con kiến bò vòng quanh nắp bồn cầu
Tức tối vì hắn được vào đây miễn phí
Buông tiếng
chửi đời
cười đời
quên mất con người là người!
27-5-04
LÃM DU
|