|
RỒI CÓ LÚC ...
Rồi có lúc
anh không còn ngơ ngẩn
Chẳng thấy hồn thờ thẩn bước chân hoang
Bởi bên anh chim hót vọng trên đàng
Và hoa lá tỏa hương dâng ngào ngạt
Rồi có lúc bão giông thôi chất ngất
Trời trong xanh nắng ấm mắt môi nồng
Bờ thương yêu anh đến vẹn chờ mong
Không đơn lẻ giữa dòng đời nhân thế
Rồi có lúc thuyền trăng vui ước thệ
Soi bóng đời nhau những kẻ tình chung
Tay trong tay thôi cách biệt nghìn trùng
Cùng tựa vai hân hoan tràn hạnh phúc
Rồi có lúc tim yêu như thúc dục
Để vần thơ thôi ray rứt đêm dài
Đợi chờ nhau anh nhé một ngày mai
Bến hạnh ngộ men say niềm vui mới
Hương Xuân
|