|
TÌNH
YÊU QUÊ HUƠNG
Khắc khoải tâm tư suốt một đời.
Từ khi nghe Mẹ hát à ơi
Từ khi bú mớm nên tình tự
Đã phải xa quê lúc tuổi mười.
Lớn dần theo đất nước đau thương
Bóng giặc tràn lan khắp phố phường.
Đói rách đè lên vai nặng trĩu
Dân chịu lầm than quá đoạn trường.
Đã biết thương dân, hận giặc rồi
Nung náu tình quê chẳng hề nguôi.
Chí trai dâng hiến cùng sông nuí
Sống chết trong tay của đất trời.
Thanh bình quê Mẹ, vẫn hoài mơ
Vẫn hoài nhớ lại tuổi ngây thơ;
Tuổi nào bắt bướm, uơm hoa mộng;
Chất ngất yêu thương chẳng bến bờ.
Tình quê thấm đượm ở trong tôi
Hận thù bóng giặc mãi không thôi
Làm sao giết hết loài hung bạo
Thỏa mãn tình trai suốt một đời.
Yêu dậu mồng tơi, yêu lũy tre
Yêu nắng chiều lan tận vỉa hè
Yêu trăng tỏa chiếu trên thôn xóm
Yêu tiếng trẻ đùa ở cuối đê.
Ấp ủ tình quê những tháng ngày
Đơn sơ như nắng, đẹp như mai
Toàn dân vui sướng trong no ấm
Cờ vàng ba sọc đỏ bay bay.
Mong mãi từ đây hết đoạn trường
Tim nồng khao khát mộng tơ vương
Việt Nam chữ S thân yêu đó ...
Tô đậm trong lòng hương cố hương.
HONG VU LAN NHI
06/09/05
|