|
SAIGON NGÀY ẤY
Saigon ngày ấy có em,
Chân đi guốc mộc, tóc mềm bay bay,
Nữ sinh trong áo trắng dài,
Nón che nửa mặt, nắng lay dáng hờ.
Em về xếp chữ làm thơ,
Tay nghiêng nắn nót ước mơ nhẹ nhàng.
Có con bướm trắng bay sang,
Là em biết đã có chàng đi theo.
Gió lay chiếc lá bay vèo,
Lòng vui rộn rã như reo như mừng.
Bước chân em bỗng ngập ngừng,
Bóng ai thấp thoáng trên đường nắng trưa.
Giờ ngồi nhớ lại chuyện xưa,
Tan trường, ai đợi đón đưa em về.
Nón bài thơ vẫn nghiêng che,
Ngại ngùng vì sợ bạn bè cười chê.
HONG VU LAN NHI
10/13/04
|