|
NÉN HUƠNG YÊU
Em tiễn đưa Anh đến nghĩa trang.
Một chiều thu có nắng hanh vàng.
Lạnh lùng theo chiếc xe tang trắng.
Mà thấy lòng riêng ,luống bẽ bàng.
Nhìn lá vàng rơi trên lối đi.
Buồn sao phút cuối lúc chia ly.
Nghẹn ngào Em khóc không thành tiếng ...
Kẻ ở nguời di, biết nói gì !
Bây giờ Anh ở trong lòng đất,
Những nguời xưa có viếng thăm không ?
Hay là tình đã bay theo gió
Nguời mắc bận con, kẻ vuớng chồng.
Em biết là Anh sẽ tủi nhiều.
Một mình trong quạnh vắng cô liêu.
Chỉ có mình Em là nhớ mãi,
Chỉ mình Em thắp nén huơng yêu.
Dạo đó Anh còn mê mải ngắm,
Những bông hoa đẹp tựa sao sa.
Giai nhân tài tử, tình không thắm.
Quen biết nhau chỉ thêm xót xa!
Mỗi lần " dứt khoát " là Anh đến
Tâm sự với Nguới Em Gái thôi.
Ai biết cho không tình oan trái,
Em Gái Anh đã mến Anh rồi.
Thương nhớ Anh mà không nói ra
Âm thầm giả dối với nguời ta.
Ðóng vai Em Gái sao cho khéo,
Vẫn cười,vẫn nói ,vẫn ba hoa ...
|
Ðể rồi thao thức khi
đêm xuống.
Thầm hỏi lòng, Anh nhớ Em không ?
Anh có thấu chăng tình Em gái,
Nghĩ đến Anh thôi, má cũng hồng.
Mối tình câm ấy nào ai biết ?
- Cả đến Anh, nguời rất gần Em -
Anh ơi, những lúc buồn da diết,
Là lúc mình Em với bóng đêm.
Mỗi tuần Anh ghé thăm Em Gái.
Hỏi thăm sức khoẻ, chuyện học hành.
Và thuờng cho Mận, quà Em thích
Sao chẳng cho Em một chút Tình ?
Ghét nhất là Anh, Anh biết không ?
Ai bảo không đến để Em mong.
Ai bảo Anh cứ vô tình mãi,
Ðể nguời Em Gái khóc trong lòng.
Tiễn Anh, từ đấy Em buồn nhớ.
Lang thang trong những buổi hoàng hôn.
Nắng vàng thoi thóp trên hè phố,
Em nhớ Anh yêu, lịm cả hồn !
HONG VU LAN NHI
1965
|