|
MỘT NGÀY NÀO ÐÓ
Ngày nào đó, thời gian như ngừng lại
Tình xa xôi bỗng lại thấy thật gần.
Trái đã chín xin người giơ tay hái
Cất vào Tim, đừng thắc mắc, ngại ngần.
Ngày nào đó, không còn bên nhau nữa,
Nắng hạ vàng đã úa nhạt màu phai
Tình đã chết trong vòng tay hờ hững
Nên mùa Xuân không nở mộng chương đài.
Ngày nào đó, khi một mình ngồi nhớ,
Như loài trâu, nhai lại kỷ niệm buồn.
Vẫn tha thiết như ngày xa xưa đó,
Miệng hé cười mà nước mắt rơi tuôn.
Ngày nào đó, khi tuổi đời xế bóng,
Hắt hiu buồn theo ngày tháng đong đưa
Lòng trống vắng nhìn ngoài trời gió lộng
Ðêm cô đơn đời sống bỗng như thừa.
HONG VU LAN NHI
7/17/04
|