Hà Nội cuối Thu
Anh thấy mây Thu vẫn lững lờ
Quyện vào mắt biếc nét ngây thơ
Thoáng trong làn tóc mùi hoa Sữa
Ngơ ngác hồ Gươm đứng thẫn thờ.
Anh thấy mưa phùn lất phất bay
Trong Thu Hà Nội dáng hao gầy
Xin em cứ để mưa rơi rớt
Cho nét ngọc ngà ngây ngất say.
Anh thấy nắng Thu ưng ửng vàng
Rơi trên tà áo dáng đài trang
Những tia vàng úa mong manh quá
Nhuộn thắm trong em nét dịu dàng
Anh thấy gió Thu còn nhẹ bay
Vờn trong suối tóc tận chân mây
Mơn man trên má, trên bờ mắt
Tô điểm cho đời mộng đắm say