|
Giữa ngọn thu vàng
Em đi giữa ngọn thu vàng
Áo em trắng quá mờ làn khói sương
Tóc dài mỏng sợi tơ vương
Để mây lờ lững gió nương quay về
Mây trời còn chút dáng quê
Cho hồn cô quạnh lê thê nỗi sầu
Giọt sầu vang vọng từ đâu
Xin em giữ lại cho nhau chút tình
Nắng lên trải chút bình minh
Tô trên ánh mắt lung linh sáng ngời
Mong manh còn lại một lời
Là lời than trách bên bờ lau xưa
Về trong ngọn gió đong đưa
Như loài cỏ dại lưa thưa võ vàng
Khi chiều hạ tắt, thu sang
Ngõ hồn bỏ ngỏ lang thang úa mầu
Một mai trong cõi bể dâu
Ai đi gom lá thu sầu rụng rơi
Mây còn giăng cuối chân trời
Tan theo ngọn gió tơi bời đi hoang.
Hoàng Thy
|