|
20 Năm Trồng Ngợm
Tôi đứng lặng nhìn ngôi trường xưa cũ
Dưới tàng cây phượng rũ ở trên cao
Cành khẳng khiu chẳng có một bông nào
Tiêu điều quá phượng buồn không nở nữa
Mái trường xưa giờ rêu phong phủ kín
Dãy tường vôi loang lổ nắng nhạt nhòa
Cơn gió nhẹ đong đưa khung cửa gỗ
Nghe rợn người như tiếng lũ ma trơi
Những thầy cô bạn xưa giờ đâu rồi
Mảnh linh hồn còn phảng phất đâu đây
Bên bụi cỏ trên tàng cây héo úa
Nước thời gian phong kín lối đi về
Thoảng đâu dó tiếng ve kêu thảm thiết
Phải hồn xưa nhập trong tiếng ve sầu
Mà khóc than ròng rã suốt canh thâu
Khép chặt lại niềm thương đau muôn thuở
Xưa vui thế mà nay thành hoang phế
Tuổi học trò còn bương trải áo cơm
“Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”
Và chỉ mất hai mươi năm trồng ngợm
Hoàng Thy
|