|
Gợi Nhớ
Biển người gợi nhớ sông quê,
Hạ người gợi nhớ trưa hè Việt Nam...
H.Ng.L.
Gợi nhớ ngày qua một dáng ai,
Một mầu nón thắm, một bờ vai
Một khung trời ngát màu hoa Phượng,
Những lối đường xưa bỗng trải dài.
Lá rơi gió thoảng bước chân em
Gợi nhớ hoa xoan rụng trước thềm
Hai đứa ngày nào chơi cút bắt
Nụ cười, ánh mắt vẫn chưa quên.
Em lại đi qua những phố buồn,
Gió bay tà áo lớp mưa tuôn.
Chúng mình đứng núp bên hè vắng
Gợi nhớ ban đầu chẳng dám hôn!
Vẫn dòng Tiền Giang em vừa qua
Cầu "bắc" mới tinh, gợi nhớ chuyến phà
Cô gái Nha Mân, chàng trai Ðồng Tháp,
Miền Tây Bà Má trung hậu, hiền hòa.
Em trở lại Long Ðiền, Ðất Ðỏ,
Vũng Tàu Bãi Trước bát ngát thuyền trăng.
Triền cao gợi nhớ chiều hong gió
Cười ngả nghiêng bên ngọn Hải Ðăng.
Cảnh cũ, người xưa gợi nhớ nhau,
Ðã từng thao thức suốt đêm thâu.
Ánh ao đổi ngôi với lời em khấn:
- "Hai đứa xin chung một nguyện cầu!"
Quê Mẹ thân thương toàn gợi nhớ
Chuyện tình thơ dại, chuyến tầu đêm.
Ngàn năm hai đứa không duyên nợ
Anh ở bên trời vẫn nhớ em.
Hoàng Ngọc Liên
|