|
Tự Trào
Xưa cung kiếm dọc ngang,
ngang dọc,
Nay cuốc cầy, sâu rộng,
rộng sâu.
Sức hơi nào nghĩ chuyện
đâu đâu ...
Ngẫm sự thế mà chán câu
thế sự ...
Danh với lợi, thôi, đã ứ
hự,
Trước bẩy lăm thảo sớ từ
quan.
Mong hành nghề gõ đầu
trẻ kiếm ăn,
Nếu cùng quẫn tớ lăn vào
làng báo.
Nhưng khốn nỗi báo đời
không báo,
Lại quay về báo vợ, báo
con.
Bẩy năm quan thân thể
hao mòn,
Chưa bao lăm tuổi làm
ông cụ già.
Râu tóc bạc đã hơn phần
nửa,
Lưng lòm khòm, gối mỏi
bước rung rung.
Dám cả gan dấn bước vào
rừng,
Với cây rựa trên vai làm
tiều phu đẵn củi.
Ðường sinh kế tớ không
kham nổi,
Ðã bao lần ngã té lăn
chiêng.
Ðau nằm nh hơn cả
tháng liền,
Rau với cháo, vợ con
chạy trối chết.
Số gian truân tớ vẫn còn
chưa hết,
Sổ đoạn trưnng Ả Ðạm vẫn
réo tên.
Tớ nghĩ rằng trong rủi
vẫn còn hên,
Biết đâu được , làm ngư
ông sẽ khá.
Củi đuốc không kham quay
về tôm cá,
Mặc gió mưa, mặc bão táp
tớ đi.
Rớ trên vai đường lầy
lội xá chi,
Một đêm lạnh ra hồ Hương
cất rớ.
Trời thông cảm thằng
nghèo nên không nỡ,
Ngừng gió mưa, mây tán,
trời trong.
Cửa khuê phòng len lén
chị Hằng trông,
Xuống hạ giới nhìn thằng
ngông đánh cá.
Tớ giận qúa, vì chị Hằng
lơi lả,
Thân trần truồng,
Dám nhảy xuống rớ tớ
chơi.
Máu nóng xông lên, khúc
nhạc trổ rồi,
Tớ nhất quyết bắt chị
Hằng cho đã ...
Nhưng rớ cất lên, ai ngờ
chỉ có cá,
Còn chị Hằng vẫn lơi lả
dưới hồ.
Thi vị qúa, tức cảnh tớ
làm thơ:
Trăng soi đường cá đi,
Cá bới theo dòng nước.
Cá ơi ! Ðừng sa lưới,
Ðể ta ngồi nhìn trăng.
Hà Ly Mạc
(Trong tập Quê Hương Nỗi
Nhớ 2002)
|