|
Một Trăng Soi Bóng Hai
Ðầu
"Bây giờ ở Mỹ là đêm,
Việt Nam mình
sáng, con lên chợ rồi" *
Cali thức trắng cha
ngồi,
Bút trăn trở bút, thơ
rời rạc thơ.
Mực pha lệ, chữ hoen
mờ,
Câu thương, câu nhớ,
câu chờ, câu trông.
Cha trời tây, con biển
đông,
Tuyết rơi đầu bạc,
sương trùm tóc xanh.
Bây giờ ở Mỹ là đêm,
Mình cha với một bóng
đèn lạ chưa ?
Việt Nam giờ đã xế
trưa,
Con ngồi chợ bán quầy
dừa đổi cơm.
Ðói lòng lắm, phải
không con ?
Mặt xanh xao mặt, thân
mòn mỏi thân.
Việt Nam với Mỹ xa gần
?
Vì đâu con chịu trăm
phần đắng cay.
Ai gieo oan nghiệt thế
nầy ?
Cha con cách biệt
đông, tây hỡi trời !
Xót lòng cha lắm con
ơi !
Xa lìa núm ruột, ai
ngưii không đau.
Một trăng soi bóng hai
đầu,
Nửa buồn biệt xứ, nửa
sầu cố hương.
Thương con một nắng
hai sương,
Bên nầy cha cũng đoạn
trường, con ơi !..
(*) Thơ Trần Vấn Lệ
Hà Ly Mạc
(Trong tập Quê Hương Nỗi
Nhớ 2002)
|